tiendatle

30/10/2007

Xe đạp ơi!

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 10:55 sáng
Tags: , , ,

Lần đầu ngạo nghễ xuất hiện trên phố Hà Nội, Sài Gòn cách đây một thế kỷ, chẳng ai nghĩ có ngày xe đạp bị xe máy, ô tô “chèn” sát vào lề đường như hôm nay.

Xe đạp oai phong giữa đám xe kéo trên phố Tràng Tiền – ảnh tư liệu chụp từ bưu ảnh cổ.

Ngày xưa, nghĩa là những ngày đầu thế kỷ 20, xe đạp từ Saint Etienne nước Pháp lần đầu đến Việt Nam thong dong và kiêu hãnh trôi thanh thoát trên những thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn. Các cậu ấm, cô chiêu, quan bác đang chễm chệ ngồi trên những chiếc xe kéo ai ai cũng phải ngoái đầu nhìn cái thứ phương tiện tân kỳ. Lịch lãm làm sao khi chỉ ngồi trên xe, hai chân đạp nhè nhẹ mà xe cứ bon bon, chả cần những bước chân huỳnh huỳnh của các bác phu kéo xe lưng đẫm mồ hôi.

Sau “màn chào hỏi” ngoạn mục ấy, xe đạp nhanh chóng chiếm được cảm tình của giới trung lưu ở thành thị Việt Nam. Cho dù khi đi xe đạp phải có đủ chuông và phải cầm theo đèn vào buổi tối như trong chuyện Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng thì xe đạp vẫn mang lại một sức sống mới cho đường, cho phố, cho những con ngõ nhỏ. Từ đó đến thời kỳ đổi mới, xe đạp trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống ở Việt Nam.

Hiếm hoi ngày xưa, giờ xe đạp cũng thành của hiếm – ảnh tư liệu chụp đầu thế kỷ trước.

Xe đạp thời bi tráng
Những chiếc xe đạp thồ, với sức tải lên đến hai ba trăm cân mỗi xe, “được điều khiển bởi những con người ăn không thật no và ngủ thì nằm ngay trên mảnh nilong rải trên mặt đất” – nói như lời của ký giả Pháp G. Roa, đã đánh bại quân Pháp ở Điện Biên Phủ. Và rồi cũng chính những chiếc xe đạp đó, lại lầm lũi Nam tiến. Trên những ngả đường Trường Sơn, tuổi đời của những chiếc xe đạp có khi nhiều hơn tuổi đời của cả cha và con cộng lại. ở tiền tuyến, xe đạp là một phương tiện anh hùng. ở hậu phương, nó tần tảo, đảm đang như một người chị, người mẹ. Xe đạp nhọc nhằn hàng trăm cây số đường đất đi sơ tán, xe đạp chở cả nhà (và gia sản gồm chăn màn, lợn gà, rau gạo) xuống phà qua sông, xe đạp chui xuống cả hầm trú ẩn. Chuyện bây giờ nghe như cổ tích. Nhưng ngày đó, thật khó mà tưởng tượng người Việt sẽ đi qua chiến tranh thế nào nếu không có chiếc xe đạp.

Bước vào thời bình, xe đạp vẫn tiếp tục đạp. Xem lại những thước phim tư liệu, chỉ thấy khắp phố phường toàn nó và tàu điện. Cái náo nhiệt phố xá hồi ấy chỉ là tiếng leng keng chuông tàu điện, tiếng reng reng chuông xe đạp và những tiếng rao hàng rong mà thôi. Rất nhiều thứ có thể bán rong bằng xe đạp. Những cô gái làng Ngọc Hà hay Nhật Tân đội nón trắng, đèo theo mẹt hoa tươi đầy màu sắc. Ông già bán kẹo kéo với cái hộp gỗ đựng đầy kẹo nhân lạc đằng sau. Những xe đạp toàn những dây bóng bay hay giá đồ chơi nhựa đỗ trước cửa công viên khiến trẻ con hoa mắt… Cũng rất nhiều đôi lứa đã đến với nhau bằng xe đạp. Rất nhiều thế hệ lớn lên giữa những chiếc xe đạp. Giật mình nhớ lại, hóa ra sự hiện diện của xe đạp quá ư gần gũi và thân thân thiết trong mấy chục năm. Nó góp phần tạo ra màu sắc của những thành phố đơn sơ, yên tĩnh, trong lành, không khói xe máy và rất ít khói ô tô ngày trước. Nó gần gũi đến độ người ta quên mất sự hiện diện của nó. Kỳ lạ thế.


Niềm tự hào của những thế hệ đã qua – ảnh tiendatle

Sở hữu được một chiếc xe cà tàng hồi đó đã là tốt lắm. Có xe rồi sẽ được cấp cho cái sổ để có thể mua phụ tùng. Có khi phải mất đến vài năm, và phải đổi chéo vô số tiêu chuẩn khác thì mới sắm đủ phụ tùng cho xe đạp. Thế nên mới có chuyện một đôi lốp được định giá tương đương hai cái quần đùi cộng năm bánh xà phòng cộng một cái ấm nước, đại khái thế. Thế nên mới có chuyện lỡ lốp xe đạp có mòn quá cũng phải buộc thêm dây chun vào những chỗ bị “bụng chửa” mà đi, còn khung thì đã mấy lần gỉ sét, sơn đi sơn lại đến nỗi không còn nhận ra nó là màu gì nữa. Lớp trẻ bây giờ có vô số lựa chọn để làm đẹp cho những chiếc xe máy.

Nhưng những tháng năm bao cấp, có đủ đồ cho một chiếc xe đạp thành hình đã là cả một chiến công rồi. Bởi vậy, không ít nhà khi có xe thì chẳng dám đi mà chỉ treo lủng lẳng lên xà ngang gác xép, thỉnh thoảng lôi xuống lau và bơm lốp. Và cũng bởi vậy, những chiếc xe đạp ngọai nhập thường có giá bằng cả một gia tài. Sự kiêu hãnh của một cô gái thả tóc dài trên chiếc xe Mifa ba mươi năm trước có khi còn lớn hơn cả việc mặc váy Prada đi SH bây giờ. Độ tự tin của một chàng trai tuổi gần đôi mươi, quần bò rách, áo phông màu mè lượn trên một chiếc xe cuốc, và nhất là lại có một một cô bạn gái ngồi gióng ngang, ngày ấy có khi chẳng kém gì với việc một cậu ấm bây giờ vào quán, mở laptop Vaio và nghe điện thọai Vertu.

Thời oanh nay đã liệt?
Với nhiều người, xe đạp đã là một phần của cuộc sống. Một cuộc sống nhiều thương khó, lắm lo toan nhưng cũng đầy lãng mạn. Nhưng rồi cái thời ấy cũng chóng qua. Năm 1986, lúc thông xe cây cầu hiện đại Chương Dương vắt ngang sông Hồng, người ta bảo cầu này không có làn đường dành cho xe đạp. Thế là các anh đi xe “thô sơ” mới ớ ra rằng mình đã lạc hậu lắm rồi. Các nhà có xe máy đua nhau chạy èn èn vài vòng trên cầu cho bõ cơn sĩ diện. Xe đạp tần ngần tủi thân đứng dưới chân cầu. Sóng sông Hồng lao xao buồn câu thơ của Nguyễn Trọng Tạo: “Bây giờ yêu nghĩa là vèo xe cúp/ Xe đạp anh xịt lốp cả tư mùa.” Thi sỹ “bụi đời” Bùi Chí Vinh tếu một cách chua chát “Anh chở tình anh trên xe đạp/ Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm/ Dễ gì mang một cô công chúa/ Đặt vào xe rồi khẽ cúi hôn/ Anh chở em đi bằng xe đạp/ Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy/ Thương ghê ngọn gió sau lưng ấy/ Thổi mát đời anh trong cánh tay./ Cảm ơn em dám ngồi xe đạp/ Để cho anh quên mất mình nghèo/ Cảm ơn em đã không đánh phấn/ Nhìn anh bằng con mắt trong veo.”

Năm đó cũng chấm dứt thời bao cấp 75-86. Câu vè dân gian “Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi Lơ” biệt tích giang hồ, nhường chỗ cho câu mới “Một trăm câu nói không bằng một làn khói Honda.” Để đến ngày hôm nay, muốn biết thế nào là xe Lơ (tức là Peugeot), các bạn trẻ phải mua vé vào bảo tàng dân tộc học để xem triển lãm về thời bao cấp. Vào đó, còn để chứng kiến những cảm xúc về xe đạp một thời. Thấm thoát đã hai thập kỷ, giờ này hỏi các bạn thanh niên có biết đến Phượng Hoàng, Mifa, Esca, Favourit thì chẳng khác gì hỏi các cụ về hưu có biết thế nào là Yahoo, Google và Microsoft.


Xe đạp đang dần dần biến mất khỏi đời sống thị thành – ảnh Hải Thanh

“Xe đạp ơi, đi dẹp vào!”… “Xe đạp ơi, chạy chậm như rùa thế à?”… “Bố già ơi, đèn xanh từ đời tám hoánh nào rồi mà cụ đi được nửa mét thế này thì làm sao người sau đi được?”… “Em gái từ mai vứt xe ở nhà anh đèo đi học cho đỡ tắc đường em nhé…” Chả biết từ bao giờ, tốc độ 20km/g của xe đạp đã trở thành một chướng ngại cho tốc độ di chuyển của đám đông đang càng ngày càng phình to và náo loạn trên đường phố. Khi chỉ cần vài triệu là đã có một chiếc xe máy tàng tàng thì người ta hoàn toàn có thể nghĩ ra đủ thứ tội mà quy cho xe đạp. Chúng đang dần dần biến mất khỏi đời sống thị thành.

Xe đạp càng ngày càng bị ép vào sát lề đường, vốn là chỗ nhiều ổ gà nhất. Xe máy, ô tô lấn át nó đến độ người ta phải làm những làn đường riêng [tiêu tốn hàng triệu đô la Mỹ] để xe đạp không bị bắt nạt giữa phố phường. Chẳng mấy chốc các bác tài ô tô thấy phần đường ấy thực là chỗ đỗ xe cực kỳ thuận tiện. Thế là xe đạp lại phải lượn vòng ra giữa đường mới đi được. Xe máy, ô tô lại còi pim pim, lại cằn nhằn, thậm chí là mắng mỏ. Của đáng tội xe đạp giờ chẳng còn cái oai vệ hừng hừng áp đảo như ngày xưa. Cái ngày mà bất cứ đường nào cũng nghiễm nhiên là đường dành cho xe đạp đã qua lâu rồi. Làn đường dành riêng cho nó giờ này có lẽ chỉ còn ý nghĩa tượng trưng, nhất là vào lúc tan tầm.


Xe đạp chậm rãi và lạc lõng dưới chân cầu Long Biên – ảnh Hải Thanh

Đoạn kết buồn
Chả hiểu sao, tôi luôn bị ám ảnh bởi câu hát “Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu…” của anh Ngọc Lễ. Câu hát ấy như một lời khóc thương cho sự yếm thế của một trong những thứ phương tiện giao thông tuyệt vời nhất trong lịch sử loài người. Không khói, rẻ tiền, nhẹ nhàng, chiếm ít diện tích, sử dụng năng lượng là chính các hành khách và rồi lại mang đến sức khỏe cho các hành khách đó. Mỗi tội chậm hơn những thứ đắt tiền và khói mù trời khác.

Ừ thì xe đạp không còn là một thứ tài sản quý giá đến độ đi thì ít mà để treo lên thì nhiều trong các gia đình. thì xe đạp không nhanh như xe máy. thì đạp xe có toát mồ hôi ra chút ít… Nhưng bù lại, nó gọn gàng, nhẹ nhàng tốn ít chỗ trên đường. Xe đạp chạy nhanh vừa đủ để nói dại nếu có ngã xe cũng ít người bị chấn thương sọ não hơn. Càng toát mồ hôi càng khỏe người chứ sao đâu? Hơn thế nữa, đi xe đạp không chỉ là gìn giữ một nét văn hóa đã từng gắn bó với nhiều thế hệ người Việt Nam trong cả một thế kỷ qua, mà còn là giúp giữ lại những thành phố đẹp, yên tĩnh và sạch sẽ đang dần mất hẳn. Xe đạp đâu đáng để bị đối xử như một thứ đồ lạc hậu?

Trích chuyên đề Xe đạp trên tạp chí Sành Điệu số tháng 10/2007. Mời anh chị em bạn bè mua ngay không hết.
bài Lê Tiến Đạt, biên tập và hiệu đính Lê Quang Vũ

28/10/2007

Tranh một nét

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 4:59 sáng
Tags:

Bức tranh này đươc nhận định là ra đời năm 1884.
Điểm đặc biệt là người vẽ nó không hề nhấc bút lên.
Sự khéo léo thể hiện ở bằng những cú lách, nghiêng bút.
Nếu đây là sự thật thì mình quá phục luôn.

27/10/2007

Vẻ đẹp Nga 2007

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 11:42 sáng
Tags:
«Краса России – 2007»

Có mà không chia sẻ anh em lại bảo ky. Nhiều ảnh quá, ai đường truyền chậm thì cứ ngồi làm vài chén trà đợi là vừa. Các chị em nào không tự tin lắm thì đừng xem nhé. . Cũng đừng ai bảo mình giật gân câu khách nhé. Cứ coi như là một cái tin văn hóa nửa vời nhỉ. Xả stress tí thôi mà.

26/10/2007

Gấu mẹ?

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 5:31 sáng

Đoàn chụp ảnh cưới Gấu mẹ! He he. Hồi ấy đúng là điếc không sợ súng.
Mẹ cháu vỡ chum chưa cũng không rõ nữa.

25/10/2007

Linh cưới Linh

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 8:54 sáng
Tags: , , , ,
Linh yêu Linh
Linh mến Linh
và thế là Linh cưới Linh luôn!

IMG_3446

IMG_3750

IMG_3411

IMG_3260

IMG_3422

IMG_3655

IMG_3672

IMG_3545

IMG_3504

IMG_3324

Behind the scence luôn
IMG_3484

IMG_3455

IMG_3429

IMG_3431

IMG_3519

ảnh chụp bằng máy 5D của anh Hải Thanh

24/10/2007

hope

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 6:45 sáng
Tags: , , ,

Vào những cái ngày khỉ gió đùng lăn mệt mỏi như hôm nay, mình chỉ muốn ngồi chỉnh ảnh cho đám superkid thôi. Cố cười tí. We are on stage mà. Ôm rơm làm gì cho ngứa bụng.

Phi Giao và chiếc ống nhòm
IMG_2033sm

23/10/2007

Cái giường hẹp

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 5:27 sáng
Tags:

Khi nghĩ về cái giường, tôi nghĩ đến sự nghỉ ngơi hiếm hoi trong một cuộc sống nhiều vất vả. Đơn giản thế thôi. Thế nhưng với một số người, cái giường đồng nghĩa với nhiều thứ khác.

Một số người này được gọi bằng một từ khá ấn tượng, gọi là dư luận. Dư luận còn được gọi là người ta, là họ, là hàng xóm, là mọi người nhìn vào và thỉnh thoảng còn được gọi là công luận. Dư luận thì ghê gớm lắm. Vì đấy là một trong số những từ có sức nặng ngàn cân của tiếng Việt ta.

Theo như dư luận thì cà phê giường đồng nghĩa với “băng hoại đạo đức con người“, là “mang màu sắc tệ nạn“, là “cách sống bệnh hoạn“, là “mầm mống cho các tệ nạn xã hội lan tràn, nguy hiểm“. Dư luận thấy “thật sự ghê tởm cho những ai đã vào những nơi như thế“, dư luận “kinh hãi”, vân vân và vân vân.

Thậm chí dư luận còn đanh thép khẳng định mà chả cần bằng chứng nào: “Đây đúng là các ổ mại dâm trá hình”. Điều kì lạ là chả mấy khi dư luận đồng lòng ý kiến với người tacông luận như vậy. Tuyệt nhiên không một ý kiến trái chiều nào được đăng tải. Thực hiếm khi có sự nguyên chất 100% đến thế.

Giỏi thật, chỉ cần xem một đoạn video mờ mờ tỏ tỏ, quay trộm trong quán cà phê của đám thanh niên trẻ tuổi, không có một chi tiết nào thể hiện chúng đang “trai trên gái dưới” với nhau, thế mà có ồ ạt các kết luận mang tính đạo đức tuyệt đối được đồng loạt bày biện gọn ghẽ, chặt chẽ trong một loạt phản hồi của dư luận.

Từ bao giờ chuyện trai gái âu yếm nhau, những lời yêu thương, những nụ hôn trở thành “trò lố lăng này giữa chỗ đông người” thế? Từ bao giờ trèo lên cái giường đồng nghĩa với tha hóa đạo đức? Phải chăng dư âm về những đội thanh niên mang kéo đi cắt quần ống loe, cắt tóc những người để đầu dài vẫn đang ám ảnh trong đầu ai đó? Pháp luật nào của nước ta coi việc hôn nhau nơi công cộng là phạm pháp? Không hề nhé.

Tôi thực tâm mong dư luận đừng để dư chấn cơn sốc Nhật Ký Hoàng Yến ảnh hưởng đến những suy nghĩ thông thường. Nhìn thấy vdieo chả cần xem đã biết ngay là bậy thì oan uổng lắm. Đến đĩa CD nhạc người ta còn gọi được bằng một danh từ nhạy cảm là “đĩa ngoài luồng” cơ mà. Tại sao không gọi là đĩa nhạc mà phải lắt léo như thế? Cố tình quay trộm sao lại gọi là “vô tình” quay được? Có uẩn khúc gì không?

Thanh niên ngày nay có quyền yêu nhau và bày tỏ tình cảm chứ nhỉ? Chúng ta đã có đủ vườn hoa sạch sẽ, không nghiện, không cướp, cho họ hưởng sự lãng mạn chưa? Hay ta bắt chúng đi nhuộm răng đen, mặc áo yếm, quần lụa đen cho yên lòng cha mẹ? Tại sao khi có chuyện lại đổ tiệt cho đám trẻ tuổi mà không ai nghĩ đến trách nhiệm quan trọng hơn của người lớn?

Lại nhớ, ngày xưa có hai anh chị này đã từng dựng giường, ăn ngủ với nhau trên đó rồi mời báo chí đến quay, chụp rùm beng để kêu gọi hòa bình cho thế giới. Hay khi nhìn thấy mọi chuyện, người ta sẽ bớt tò mò mà suy nghĩ đúng đắn hơn chăng?

Hãy cho tình yêu một cơ hội nhé.

20/10/2007

Nhảm nhí

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 11:02 sáng
Tags:

Ảnh chỉ có tính chất minh họa cho bài này.
Nghiêm cấm mang đi minh họa các bài khác.
Tớ sẽ kiện đấy. Bây giờ đang mốt mà!

Bạn có đủ bình tĩnh để đọc hết entry này không? Cố nhá, nhiều thông tin lắm đấy. Mà một ngày tớ nghĩ ngần này thứ cơ đấy.

Nhân ngày thế giới phòng chống loãng xương, xin được chúc mừng sinh nhật ông bạn Mạnh. Vợ chồng con cái nhà Mạnh mới chuyển nhà, xin mọi người chia vui cùng anh. Ảnh của anh đã đăng trong một entry trước nên không đăng lại nữa. Lại nói chuyện đăng ảnh thì cũng thông báo là tạp chí Gia Đình Trẻ đang mở cuộc thi ảnh gia đình, kính mời mọi người gửi ảnh về tham gia cùng cho vui. Ảnh gửi về địa chỉ email anhgiadinhtre@yahoo.com hoặc anhgiadinhtre@gmail.com. Mấy số trước đã có cháu Ong, cháu My lên trên ấy rồi. Nói đến My lại nhớ hôm qua là sinh nhật em Phương Ngọc, em Huy và chú Long. Lúc đèo mẹ tớ đi dự sinh nhật, cụ thấy tắc đường nên bảo “Phú quý sinh lễ nghĩa, ngày xưa có ai biết ngày này là ngày gì đâu?”. Sáng nay tớ đi làm cứ suy nghĩ mãi rằng ngần đấy hoa thì vứt đi đâu khi nó héo, trong khi ở miền Trung đang lo lũ lụt. Lũ lụt là do nhiều nước, do phá rừng, do đi xe máy nhiều. Thế mà kêu gọi đi xe đạp thì chả thấy ma nào hưởng ứng. Sài Gòn đang kêu cứu về tắc đường rồi. Mà cái lúc tắc đường thì nhiều thằng tranh thủ cướp lắm. Bạn Trung tớ lại nhiều việc. À mà vợ bạn Trung có chúc mừng tớ từ hôm sinh nhật tớ trên blog của bạn ấy mà tớ mãi mới biết. Đơn giản vì em gái đang dùng Opera blog. Phen này không biết ông Yahoo sẽ thay đổi bác 360 kiểu gì. Có khi bao nhiêu câu chửi bới hay ho, mạt sát cá nhân trên danh nghĩa tranh luận mấy hôm vừa rồi của các anh các chị [có văn hóa hẳn hoi] sẽ mất hết ấy chứ. Mà mất hết bằng chứng thì lại trong sạch, lại nho nhã như khi chưa blog nhỉ? Có khi trên mạng cũng mất sạch luôn cả cái phim tả cảnh ái ân đang làm chật đường truyền ấy chứ. Ừ mấy hôm nay sao mà mạng chậm thế chứ. FPT ở công ty chậm. Viettel ở nhà chậm. Không lẽ mình lại dùng VNN? Không được, ngày xưa chỉ vì khó vào các trang blog bên Blogspot mà mình đã không thèm dùng rồi. Nhất quyết không chơi với kẻ kênh kiệu. Không chỉ kênh kiệu mà có anh kỹ thuật viên bên ấy ngồi trước mặt tòa soạn mình còn bô bô chửi thằng khách hàng khác ấy chứ. Dại gì làm khách hàng của bố mẹ cô dì chú bác anh ý làm gì để nghe chửi. Báo chí chửi còn chả ăn thua, như đợt trước các báo chửi cái vụ chặt cây ở khu Đầm Trấu, đến bây giờ lại chặt lại đấy. Đang chặt điên cuồng. Chắc lại sắp cho xây khu nhà nữa trên cái công viên ấy. Trách thế quái nào được, tấc đất tấc vàng mà. Đến cả cái chợ Dừa ở ô chợ Dừa bây giờ người ta còn cho xây trung tâm thương mại Liên Chính cơ đấy. Liên Chính hình như là tên một cty mỹ phẩm chứ nhỉ? Vẫn cố giữ mấy chữ OCD Plaza. Đọc tên lên như chửi bậy. Trên ấy có cả văn phòng của cái cuộc thi sắc đẹp gì ấy, chả nhớ nữa. Gầm thì làm bãi đỗ xe. Ra có tiền thì bạn có thể lấy cả tên mình đặt cho một cửa Ô nữa cơ. Ngay sát đấy là công an phường Ô Chợ Dừa, không biết bây giờ phải gọi thế nào nữa. À mà xung quanh khu ấy chả có cái chợ nào, toàn chợ cóc, chợ đuổi. Đúng là có nhiều tiền rất sướng. Hay dân mình giờ chỉ thích vào siêu thị nên bỏ chợ đi là hợp xu thế thời đại? Cái chợ lù lù trên mặt đất không giữ được nhưng lại lăm lăm giữ cái Đàn Xã Tắc phải mất công đào mãi mới thấy. Các anh các chú họp bàn gì lâu quá thể. Chỉ tổ bọn nghiện và bọn cướp nó có chỗ trốn. Cướp bây giờ cũng vui thật, vừa cướp vừa cười, vừa chạy vừa cười như trẻ con chơi trốn tìm. Ai cũng tưởng đùa. Ai không tưởng đùa thì cũng kệ chứ dại gì dây với bọn nó. Hôm rồi có em HIV lôi kim tiên ra đâm công an đấy. Đời nó loạn nhỉ. Sao không có cách nào? Thôi tớ lại bận rồi. Mốt bây giờ là phải bận đấy. Ai rỗi thì chạy qua chỗ công viên Thống Nhất mà xem nhé, hay lắm đấy. Nhiều người đội mũ của hãng Vera. Nhìn rất hay. Ơ mà đấy là hãng đồ lót cứ nhỉ?

Thôi, tớ làm việc đây không có nhiều người cho tớ vào sọt rác mất…

17/10/2007

4 chiếc xe đạp của tôi

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 9:24 sáng
Tags: , ,

photo by Hải Thanh

Trước khi tôi đi học mẫu giáo, không hiểu bố tôi kiếm đâu được một chiếc xe đạp ba bánh có khung bằng những thanh sắt hàn lại. Dù không nhiều màu như xe ba bánh cho trẻ con bây giờ, nhưng đó đã là một niềm tự hào lớn của tôi. Hàng ngày tôi giải trí bằng cách đi xe vòng vòng trên cái sân rêu trơn tuột và chật ních toàn thùng phi nước của cả xóm. Cái xe ấy cứ thỉnh thoảng lại được lôi ra sơn chống gỉ và rồi quét một lớp sơn mới lên nên thực tình đến giờ tôi chẳng nhớ nổi có màu gì nữa. Chỉ nhớ những ngày tàn, sau khi phục vụ đủ cả ba anh em chúng tôi, nó hết việc nằm gỉ ngoét ra trên nóc hầm chứa nước giữa sân.

Sau năm năm học cấp một toàn đi bộ, lên cấp hai tôi được cậu trưởng tặng cho một chiếc xe mini ngoại màu đỏ, hình như của Đức. Khỏi phải nói tôi hoan hỉ thế nào khi một mình một xe đến trường. Tôi còn ồ đi khoe đám bạn khi bóc cái mác xe của “nó” ra thì nó lại có một lớp nhãn nữa bên trong. Thế là từ nay tôi không còn phải đi nhờ chúng nó nữa. Còn nhớ ngày ấy có rất nhiều đứa đi xe không có bóp-ba-ga, tức là chỗ đèo người đằng sau. Ấy là các vị phụ huynh sợ các con mình phải đèo bạn nên tháo ra trước đề phòng.

Cái xe tiếp theo của tôi là một anh chàng Thống Nhất cũ kỹ được sơn lại thành màu đồng, để làm giả xe Pơ-giô. Pơ-giô thì đắt quá, cả nhà có mỗi cậu trưởng có một cái để thình thoảng đi lại thôi chứ chả ai cho trẻ con đi xe ấy bao giờ. Đến không phải Pơ-giô, nhàng nhàng như Fây-vô-rít hay Mi-pha mà ối nhà còn phải treo lủng lẳng lên xà ngang gác xép, thỉnh thoảng lôi xuống lau và bơm lốp cơ mà. Cảnh ấy tôi nhìn được bên nhà bác giáo hàng xóm, quyết không phải là bịa đặt được.

Cuối năm cấp ba, cậu thứ tư cho tôi một cái xe cuốc. Đồ mới, xịn hẳn hoi. Có bộ chuyển đĩa đàng hoàng. Còn gì kiêu hãnh cho bằng một anh thanh niên tuổi gần đôi mươi, quần bò rách, áo phông màu mè đi lượn trên một chiếc xe cuốc cơ chứ. Có lẽ chỉ thiếu một cô bạn gái ngồi gióng ngang thôi là đủ bộ. Nghiễm nhiên tôi phải để tóc dài và rẽ ngôi giữa cho hợp với độ “nghệ” của chiếc xe mới. Trong lúc ấy, tôi nghe được chuyện một cô bạn học cấp ba bên trường Phan Đình Phùng uống thuốc ngủ tự tử vì bố mẹ không mua được cái xe mini tàu cho cô bằng bạn bằng bè. Sau khi rửa ruột thoát chết, cô cũng được hoàn thành mong ước của mình nhờ tiền bố mẹ đi vay mượn.

Quay lại cái xe cuốc, nó kiên trì theo tôi [hay tôi kiên trì yêu thương nó] đến tận ngày đi làm. Mấy năm sau, gia đình cũng cố mua cho một chiếc xe máy cà tàng vì sợ con trai đi làm đêm hôm dễ gặp cướp. Từ đó tôi ít đi xe đạp. Nhưng mãi đến bây giờ, cả hai bố mẹ tôi vẫn đang đi xe đạp. Cái xe Pha-vô-rít nam của bố tôi mới gãy vành, cụ lại thay và đi. Xe của mẹ tôi là mini Nhật, cái khóa đằng trước đã gỉ, nhưng có vẻ xe còn tốt lắm. Trước các cụ bảo nhất định không đổi xe máy vì nhà chật, và rồi là vì xe máy chạy nhanh quá. Hôm rồi, bố tôi bảo chắc đổi cái xe máy nhỏ nhỏ thôi. Giờ già rồi, đạp xe mãi đã mệt.

Trích một bài không đăng trong chuyên đề Xe Đạp.com – 10 trang trên tạp chí Sành Điệu số tháng 10/2007.

16/10/2007

Live Talkshow đầu tiên trong đời

Chuyên mục: chưa biết cho vào đâu — tiendatle @ 1:53 sáng
Tags: , , , , , ,

Tối nay mình có 2 bất ngờ ngã ngửa:

1 là tưởng vtv2 quay xong phát lại sau, chẳng ngờ phát trực tiếp luôn lúc 9pm. Run cầm cập. Các bạn hỏi “sao anh run thế”, đành nói chữa đi là vì… điều hòa lạnh! Thề là lên sân khấu để hát có khi còn không run bằng vì mình còn biết trước những gì mình sẽ nói (hát) ra. Đằng này là… Bây giờ vẫn run. Vậy là sát giờ cuống cuồng vứt con Nokia sáu béo cho em dâu bảu “gọi lung tung lên báo cho mọi người hộ anh.”

2 là tưởng gặp bác VMC, mình đỡ run hơn. Chẳng ngờ gặp chú Phạm Xuân Nguyên, lớn tuổi hơn, tóc và râu bạc phơ. Sợ mà chả hiểu tại sao. Có lẽ là vì đã từng đọc bài phỏng vấn nhà phê bình thẳng tính này trên blog của anh Búp bê bằng bột [tác giả cuốn tiểu thuyết đang gây xôn xao dư luận Chuyện tình mùa tạp kỹ]. Ông Già Sành Điệu có tới 2 cái blog.

Ôi giời!
Thế mà cuối cùng mội việc vẫn diễn ra tốt đẹp. Mình nói thật phết. Mà hình như không có đoạn nào bị “nhầm lyrics”.

Cuối buổi còn quá 3 phút cơ. Nói hăng quá. hẹ hẹ. Bao nhiêu là anh chị em bạn bè nhắn tin. Về đến nhà lại có cả bác Lê Quang Nhật bên SGTT gọi điện đề nghị cho gặp “nghệ sỹ” nữa. Oái! Em ngượng.

Trưa mai 12 giờ Chương trình Y5café – 7 ngày công nghệ – phát lại trên VTV2 nhé cả nhà. À, chủ đề talkshow là về blog, văn hóa blog… đại khái thế. Mình cũng không tóm tắt được. Mai mình cũng phải xem lại xem tối nay mình nói gì.

Cheers.
Giới thiệu vài tấm ảnh do Trà vợ tớ chụp nhé.

“Chú ơi thế cháu gọi chú là anh hay là chú ạ?” … “Anh chứ!”

sm2728bw


Mọi người bảo Ông già sành điệu đẹp trai hơn mình. Thật ạ?

sm2741bw

Hóa ra hai chú cháu gần như chả có gì để… không đồng ý cả.

sm2823bw

Để chú kiễng…

sm2829bw

Bám vai tớ là em Liên. Hị hị… Còn vợ tớ thì đang chụp ảnh.

sm2835

Trông như ảnh viện ấy nhỉ? Tớ có loại mấy cái trứng cá bằng công cụ clone stamp ạ.

sm2858bw

thêm em Diệp
sm2853bw

Đoàn cổ động viên chỉ vẹn vẹn có thế này
P/S còn hai bạn fan nữa nhưng mà long thể bất an và chậm chân, ke ke
sm2846bw

Hết. Quên, Kám ơn hai vợ chồng mới cưới đã tặng cravát nhé.

Trang sau »

Blog at WordPress.com.