tiendatle

21/07/2009

Lỡ mất vụ này

Chuyên mục: Văn hóa — tiendatle @ 3:53 chiều
Tags:

Hôm trước lỡ mất vụ ăn nhậu này, vì là đi ăn hỏi ông bạn Khôi, kẻ độc thân cuối cùng trong câu lạc bộ độc thân hồi cấp ba. Hôm nay nhận được ảnh mà thấy tiếc. Toàn rượu ngon và các em gái xinh đẹp. Haizzz.

20/07/2009

Ngập & Tắc

Chuyên mục: Bạn bè, Xã hội — tiendatle @ 11:14 sáng
Tags: , ,

Sáng không an nhàn, bắt đầu một tuần biết trước là sẽ chửi nhau mỏi cả mồm và bàn phím. Cũng chỉ vì vài đồng tiền mồ hôi nước mắt đòi bọn tư bản.

Kệ. Hai vợ chồng đủng đỉnh dắt xe ra đi làm. Vì trời mưa nên chỉ đi một xe. Ra đến đầu ngõ, thấy đoàn ô tô xe máy đằng trước ùn cả lại. Biết có chuyện chẳng thông, bèn ngoặt đường khác. Đại khái cứ đi một đoạn lại phải đỗ lại ngập ngừng. Xe gầm thấp không dám bon chen. Khắp nơi là nước. Khắp nơi là tiếng chửi bậy và nguyền rủa không rõ chủ thể. Đến gần công ty thì bắt buộc phải lội nước. Cái Attila của vợ mình nấc nấc, như sắp khóc ấy. Nhưng nó không chết máy hẳn. Vẫn đến được gần công ty để ngồi cà phê với Chương tỉn. Và vào Facebook xem các bạn than vãn, chửi đời, than giời.

Dọc đường, các bác áo mưa vàng, màu đặc trưng của bên thoát nước, có mặt khắp nơi. Nhưng cũng đành bó tay. Hà Nội như cái ao trũng. Mưa thì phải ngập. Ai bảo chui về thành phố ở làm gì. Ráng chịu. Tự nhiên nhớ thằng bạn thân hồi cấp II. Mùa ngập lụt năm ngoái, tong tẩy vác máy đi chụp bác Nguyễn Quang Tôn trên Cầu Gỗ. Thế là gặp lại thằng Cường, nó là cháu ruột bác ý. Thế là rủ nhau ra nộm bò khô ngồi làm vài chén… Đến khuya, tự nhiên giời giở gió. Mát ghê lắm. Mình và thằng em Tiệp khoan khoái hít thở bày tỏ sự ngưỡng mộ khi trời đất chuyển từ oi bức sang mát mẻ. Thằng Cường không chia sẻ cảm xúc ấy. Nó chửi: Miẹ, mát thế này thì đêm nay tao lại nhục!

Nó làm bên thoát nước. Cái ngành vốn là mục tiêu cho nhiều người chửi mỗi khi trời mưa to. Cứ khi trời gần mưa, đêm cũng như ngày, nó lại phải bỏ vợ bỏ con ở nhà, cắp áo mưa vào nách lên đường trực chiến ở các nắp cống. Thế nên, tất nhiên là nó không thích những ngày mát giời.

- Thế sao chúng mày không tăng thêm người?

- Tăng thế đ3ó nào được? Đào đ3ó đâu ra tiền?

- Thế mie, cứ để ngập quanh năm thế à?

- Đ3ó phải việc của tao. Việc của tao là lôi công nhân ra khỏi gường mà đi ra thông cống.

- Thông thế nào mà mãi không hết ngập?

- Hết thế đ3ó nào được? Làm gì có chỗ thoát mà thông? Mà đấy cũng đ3ó phải việc của tao. Đấy là việc của nhiều thằng khác.

- Xách mie nó cổ mấy thằng khác ấy dậy, nhét nó vào nắp cống ấy.

Bữa rượu đành tạm ngừng để Cường chạy vội về nhà cắp áo mưa đi trực chiến. Tôi và thằng em Tiệp khoan khoái ra về để hít thở không khí mát mẻ. Trong máy ảnh đã có bộ ảnh ngon. Tôi không phải là Cường. Đường càng ngập thì càng mát. Đường càng tắc càng vui. Nhà tôi ở cái chỗ suốt ngày tắc của Hà Nội. Trước sau gì người ta cũng phải khoét thêm nhà để mở rộng đường ra. Có khi nhà mình lại được ra mặt đường. Mà có a lê hấp bị giải tỏa thì cũng cùng còn sướng hơn cái cảnh ở chật chội, chen chúc bây giờ. Mỗi tội mỗi lần ra đường thấy ngập lụt lại nhớ đến thằng bạn đang ướt át chạy ngược xuôi. Trong khi vẫn phải nghe đâu đấy có tiếng chửi mình, chửi cái nghành mà mình đang là một phần trong đó. Không chỉ có nước mưa, nước cống đang ngập và tắc.

P/S:

Trước đọc đâu đó có viết, trong vòng 11 năm, một thành phố phải rộng ra hoặc cao lên, hoặc sâu xuống gấp đôi thì mới đủ cho sự phát triển chung. Không biết có ai nhìn trước thấy việc ấy không? Và nó sẽ thế nào nếu tiếp tục gấp đôi như thế? Câu chuyện về một hạt thóc trên bàn cờ vua ngày xưa ấy.

05/07/2009

Chỉ vì ta trót yêu Yahoo! 360o

Chuyên mục: Bài viết, Xã hội — tiendatle @ 3:29 chiều
Tags:

Về mặt y học mà nói, sự ra đi của Yahoo 360o như một cái chết ân huệ đối với một thực thể ốm yếu và xấu xí.

tiendatle-360-smSo với nhiều dịch vụ blog khác, 360o xấu đến mức đáng nhẽ không thể có ai thèm ngó ngàng đến. Đã chẳng được “cái đẹp” thì chớ, đến “cái nết” cũng chẳng thể gọi là đáng yêu. Các tính năng cần thiết như đăng nhiều ảnh, danh sách bạn bè đều bị bó hẹp, hạn chế. Nay lỗi, mai lỗi. Người này vừa kêu mất comment, người kia lại kêu mất pageview. Chập chập cheng cheng, lúc mở ra ngon ơ, lúc chờ cả đêm chưa đọc được một chữ. Tóm lại, nếu 360o mà là một người phụ nữ thì chắc sẽ ế đến già.

Kỳ lạ thay, người phụ nữ vừa xấu xí vừa đuểnh đoảng ấy lại hấp dẫn người dùng Việt Nam đến mức khó hiểu. Mặc kệ các “tiểu thư” blog xinh đẹp, khéo léo lại cực kỳ được lòng ở các cộng đồng khác như Multiply, Blogspot, Opera, Facebook… nhiều triệu blogger Việt quấn quýt quanh sự phức tạp và cục mịch của 360o mà tán tỉnh, mà chung tình, mà ngày đêm mày mò gửi gắm những thương yêu. Họ yêu nó đến mức gọi nó là “nhà”, một từ vốn để chỉ chồng, vợ mình hay một thứ tài sản đang có giá đắt nhất thế giới mà thôi. Đây là ví dụ tiêu biểu cho những tính nết và thói quen khó chiều độc đáo của chúng ta.

Người đàn bà kém may mắn ấy lại thêm một tính xấu nữa: đỏng đảnh. Trần đời không gì có thể ví với sự đỏng đảnh của Yahoo 360o. Lúc thì nàng bảo sẽ chung tình. Dăm bữa lại khẳng định sẽ bỏ chúng ta mà đi. Mọi người chưa kịp ráo nước mắt khóc than thì nàng lại thề thốt: “Đứa nào dám bảo em sẽ bỏ đi? Đấy là tin đồn nhảm!” Nàng vừa thề xong, micro có khi còn chưa kịp ráo nước, thì lại bất ngờ khẳng định về một sự chia tay mãi mãi… Hẳn nàng phải dằn vặt lắm mỗi khi đau đớn thốt ra những lời chia ly hay cười cợt buông khi ra lời thề thốt trăm năm son sắc. Nàng khiến người ta điên tiết!

Lần này thì nàng đi thật. Sau những quằn quại nhất định, những người nắm quyền “sinh” ra nàng giờ đưa ra quyết định “sát”. Cái chết của 360o đã được định đoạt vào một ngày rất xấu: ngày 13 tháng 7 năm 2009. Đã từ vài năm nay, cái sản phẩm mãi mãi là beta này đã trở thành một cái bướu theo đúng nghĩa “để thì buồn, cắt thì đau”. Người ta đành chấp nhận gạt nước mắt để xóa sổ một sản phẩm mãi mãi không hoàn thiện. Đứng từ góc độ kinh doanh, đó là một quyết định đúng. Từ góc độ tình cảm thì quả có day dứt. Nhưng kinh doanh thì không nên để tình cảm xen vào.

Đứng từ góc độ người dùng, những người bấy lâu vẫn lấy 360o là nơi gửi gắm tất cả những hỉ nộ ái ố của đời mình, thì đó là một hành động khó chấp nhận được. Đám đông la ó khóc than khắp hang cùng ngõ hẻm trên thế giới blog. Nhiều người ví đây là một cuộc giải tỏa lấy đất làm dự án, thậm chí ví von rằng tình yêu của họ đang bị phản bội. Trước khi ra đi, 360o vẫn tìm cách “se duyên” cho cộng đồng blogger với một cô em gái nhí nhảnh, lòe loẹt nhiều màu 360 Plus và một bà chị luống tuổi, khô khan Profiles. Cả hai lựa chọn này hình như đều không làm hài lòng số đông người dùng vốn khó tính và rất chung tình.

Bao nhiều của nả gom góp tích trữ bấy lâu giờ có nguy cơ thành ra cát bụi. Những “hot” blogger trước nay vẫn vỗ ngực về lượng truy cập, về số phản hồi, về đống bài viết nhiều như bách khoa toàn thư… giờ chả còn gì mà tự hào. Tất cả đều trở về con số 0 tròn trĩnh. Những “hot boy”, “hot girl” đêm nào cũng phập phồng cánh mũi trước những lời khen tặng các bộ phận trên cơ thể mình từ đám đông tò mò, giờ chỉ còn lắc đầu chán nản tiếc thương. Những cái ảnh phùng mồm, trợn mắt, tru mỏ, giơ 2 ngón tay, chụp trong toilet giờ phải tìm một nơi cư trú mới. Tất cả đều bắt đầu lại từ đầu. Ấy là những thứ đều có thể giữ lại. Cái mất đáng sợ nhất chính là sự tan rã của một cộng đồng.

Chính những động thái nhập nhằng, lúc bảo ở, lúc quyết đi trước khi thực sự nói câu vĩnh biệt đã khiến một lượng lớn người dùng vừa hoang mang, vừa giận dữ. Giận đến độ họ quyết tâm chẳng thèm màng đến hai phương án thay thế là 360 Plus và Profiles. Họ có một lý do rất chính đáng: ai dám đảm bảo hai cái sự “đền bù” kia sẽ không có một số phận nghiệt ngã như Y! 360o, như Y! Mash, như Y!Photo, như Y! Briefcase? Đó cũng vốn là những thứ được nhiều người quan tâm, được người dùng ưu ái, khi xuất hiện người ta cũng đặt cho nó nhiều niềm tin lắm chứ, nhưng rồi cũng đã biến mất như chưa từng sinh ra.

Vậy là một cuộc đại di cư khủng khiếp nhất trong lịch sử blog đã diễn ra một cách bùi ngùi và hỗn loạn trên quy mô rộng khắp, triệt để. Khốn khổ nhất là những người ít kiến thức về công nghệ. Họ lại phải hì hục tìm hiểu, hỏi han, mày mò về những thứ quá mới. Trong lúc chả biết bấu víu vào đâu, họ dễ dàng bị mất tài sản của mình [mật khẩu tài khoản] vào tay một số kẻ trục lợi đang thừa cơ đục nước béo cò. Hàng loạt trò nhắn tin rác ngớ ngẩn xuất hiện. Có những blogger lớn tuổi, đàng hoàng bỗng một ngày đi nhắn vào blog bạn bè mình bằng một cái giọng nhão nhoét đại loại như “Nè, U60 chuyển blog về U mì roài nè!”

Chính những người hô quyết tâm “bám trụ đến cùng” lại là những người ra đi sớm nhất. Thôi thì “quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy” thì blogger phải phòng entry và comment. Chả dại gì chờ đến khi bấm nút hủy diệt mới chạy. “Các bạn chạy đâu cho tớ chạy theo với!” Tiếng ý ới gọi nhau theo đúng kiểu chạy loạn. Vào những ngày cuối này, hầu hết nội dung nhắn tin hay bài viết, bình phẩm trên mảnh đất sắp bị giải tỏa là những lời hú gọi nhau của những kẻ sợ lạc mất những người bạn tâm giao bấy lâu. Nếu nó hiện ra trong đời thật thì hẳn phải nhiều nước mắt lắm.

Chính xác là mạnh ai nấy chạy. Đám thích viết nhiều chữ nghĩa như nhà văn, nhà báo, nhà thơ thì chạy sang WordPress hay Blogspot, đám thích màu mè nhí nhảnh thì chạy sang 360 Plus, những người làm nghệ thuật như họa sỹ, nhạc sỹ, nghệ sỹ, nhiếp ảnh gia thì nhờ cậy Multiply và MySpace, hay những người ít thời gian thì chọn Facebook… Nhưng đại đa số thì cứ “ăn chắc mặc bền” chuyển sang dùng tất cả mọi thứ dịch vụ có trên đời, thậm chí cả những thứ vốn không mấy nổi tiếng với người dùng Việt Nam như Vox, Xanga, Live Space, Fotoblog, Hi5, Tumblr, Twitter…

Phương châm “ở đâu có blog, ở đó có tớ” được áp dụng triệt để khiến tất cả trở nên toán loạn. Không ai biết chính xác những người vốn có trong danh sách bạn bè của mình sẽ dùng cái blog nào là chính để kết nối với nhau, than thở hay cười cợt cùng nhau như những ngày xưa. Đó mới thực là sự mất mát lớn. Sẽ có những người bạn mới và cũng sẽ có nhiều tình bạn cũ trở nên xa cách. Lẽ hợp tan đang hiện hình một cách chua chát và nghiệt ngã. Đây thực sự sẽ là bài học cho những người kinh doanh dịch vụ mạng. Và chắc chắn, đây cũng là một kinh nghiệm buồn cho cộng đồng blogger. Giá như những người sinh ra 360o nhìn xa hơn. Giá như chúng ta biết lựa chọn kỹ càng hơn. Giá như chúng ta không quá yêu Yahoo! 360o đến thế.

Tiendatle (TTVH & Đàn Ông)

Blog at WordPress.com.