tiendatle

05/07/2009

Chỉ vì ta trót yêu Yahoo! 360o

Chuyên mục: Bài viết, Xã hội — tiendatle @ 3:29 chiều
Tags:

Về mặt y học mà nói, sự ra đi của Yahoo 360o như một cái chết ân huệ đối với một thực thể ốm yếu và xấu xí.

tiendatle-360-smSo với nhiều dịch vụ blog khác, 360o xấu đến mức đáng nhẽ không thể có ai thèm ngó ngàng đến. Đã chẳng được “cái đẹp” thì chớ, đến “cái nết” cũng chẳng thể gọi là đáng yêu. Các tính năng cần thiết như đăng nhiều ảnh, danh sách bạn bè đều bị bó hẹp, hạn chế. Nay lỗi, mai lỗi. Người này vừa kêu mất comment, người kia lại kêu mất pageview. Chập chập cheng cheng, lúc mở ra ngon ơ, lúc chờ cả đêm chưa đọc được một chữ. Tóm lại, nếu 360o mà là một người phụ nữ thì chắc sẽ ế đến già.

Kỳ lạ thay, người phụ nữ vừa xấu xí vừa đuểnh đoảng ấy lại hấp dẫn người dùng Việt Nam đến mức khó hiểu. Mặc kệ các “tiểu thư” blog xinh đẹp, khéo léo lại cực kỳ được lòng ở các cộng đồng khác như Multiply, Blogspot, Opera, Facebook… nhiều triệu blogger Việt quấn quýt quanh sự phức tạp và cục mịch của 360o mà tán tỉnh, mà chung tình, mà ngày đêm mày mò gửi gắm những thương yêu. Họ yêu nó đến mức gọi nó là “nhà”, một từ vốn để chỉ chồng, vợ mình hay một thứ tài sản đang có giá đắt nhất thế giới mà thôi. Đây là ví dụ tiêu biểu cho những tính nết và thói quen khó chiều độc đáo của chúng ta.

Người đàn bà kém may mắn ấy lại thêm một tính xấu nữa: đỏng đảnh. Trần đời không gì có thể ví với sự đỏng đảnh của Yahoo 360o. Lúc thì nàng bảo sẽ chung tình. Dăm bữa lại khẳng định sẽ bỏ chúng ta mà đi. Mọi người chưa kịp ráo nước mắt khóc than thì nàng lại thề thốt: “Đứa nào dám bảo em sẽ bỏ đi? Đấy là tin đồn nhảm!” Nàng vừa thề xong, micro có khi còn chưa kịp ráo nước, thì lại bất ngờ khẳng định về một sự chia tay mãi mãi… Hẳn nàng phải dằn vặt lắm mỗi khi đau đớn thốt ra những lời chia ly hay cười cợt buông khi ra lời thề thốt trăm năm son sắc. Nàng khiến người ta điên tiết!

Lần này thì nàng đi thật. Sau những quằn quại nhất định, những người nắm quyền “sinh” ra nàng giờ đưa ra quyết định “sát”. Cái chết của 360o đã được định đoạt vào một ngày rất xấu: ngày 13 tháng 7 năm 2009. Đã từ vài năm nay, cái sản phẩm mãi mãi là beta này đã trở thành một cái bướu theo đúng nghĩa “để thì buồn, cắt thì đau”. Người ta đành chấp nhận gạt nước mắt để xóa sổ một sản phẩm mãi mãi không hoàn thiện. Đứng từ góc độ kinh doanh, đó là một quyết định đúng. Từ góc độ tình cảm thì quả có day dứt. Nhưng kinh doanh thì không nên để tình cảm xen vào.

Đứng từ góc độ người dùng, những người bấy lâu vẫn lấy 360o là nơi gửi gắm tất cả những hỉ nộ ái ố của đời mình, thì đó là một hành động khó chấp nhận được. Đám đông la ó khóc than khắp hang cùng ngõ hẻm trên thế giới blog. Nhiều người ví đây là một cuộc giải tỏa lấy đất làm dự án, thậm chí ví von rằng tình yêu của họ đang bị phản bội. Trước khi ra đi, 360o vẫn tìm cách “se duyên” cho cộng đồng blogger với một cô em gái nhí nhảnh, lòe loẹt nhiều màu 360 Plus và một bà chị luống tuổi, khô khan Profiles. Cả hai lựa chọn này hình như đều không làm hài lòng số đông người dùng vốn khó tính và rất chung tình.

Bao nhiều của nả gom góp tích trữ bấy lâu giờ có nguy cơ thành ra cát bụi. Những “hot” blogger trước nay vẫn vỗ ngực về lượng truy cập, về số phản hồi, về đống bài viết nhiều như bách khoa toàn thư… giờ chả còn gì mà tự hào. Tất cả đều trở về con số 0 tròn trĩnh. Những “hot boy”, “hot girl” đêm nào cũng phập phồng cánh mũi trước những lời khen tặng các bộ phận trên cơ thể mình từ đám đông tò mò, giờ chỉ còn lắc đầu chán nản tiếc thương. Những cái ảnh phùng mồm, trợn mắt, tru mỏ, giơ 2 ngón tay, chụp trong toilet giờ phải tìm một nơi cư trú mới. Tất cả đều bắt đầu lại từ đầu. Ấy là những thứ đều có thể giữ lại. Cái mất đáng sợ nhất chính là sự tan rã của một cộng đồng.

Chính những động thái nhập nhằng, lúc bảo ở, lúc quyết đi trước khi thực sự nói câu vĩnh biệt đã khiến một lượng lớn người dùng vừa hoang mang, vừa giận dữ. Giận đến độ họ quyết tâm chẳng thèm màng đến hai phương án thay thế là 360 Plus và Profiles. Họ có một lý do rất chính đáng: ai dám đảm bảo hai cái sự “đền bù” kia sẽ không có một số phận nghiệt ngã như Y! 360o, như Y! Mash, như Y!Photo, như Y! Briefcase? Đó cũng vốn là những thứ được nhiều người quan tâm, được người dùng ưu ái, khi xuất hiện người ta cũng đặt cho nó nhiều niềm tin lắm chứ, nhưng rồi cũng đã biến mất như chưa từng sinh ra.

Vậy là một cuộc đại di cư khủng khiếp nhất trong lịch sử blog đã diễn ra một cách bùi ngùi và hỗn loạn trên quy mô rộng khắp, triệt để. Khốn khổ nhất là những người ít kiến thức về công nghệ. Họ lại phải hì hục tìm hiểu, hỏi han, mày mò về những thứ quá mới. Trong lúc chả biết bấu víu vào đâu, họ dễ dàng bị mất tài sản của mình [mật khẩu tài khoản] vào tay một số kẻ trục lợi đang thừa cơ đục nước béo cò. Hàng loạt trò nhắn tin rác ngớ ngẩn xuất hiện. Có những blogger lớn tuổi, đàng hoàng bỗng một ngày đi nhắn vào blog bạn bè mình bằng một cái giọng nhão nhoét đại loại như “Nè, U60 chuyển blog về U mì roài nè!”

Chính những người hô quyết tâm “bám trụ đến cùng” lại là những người ra đi sớm nhất. Thôi thì “quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy” thì blogger phải phòng entry và comment. Chả dại gì chờ đến khi bấm nút hủy diệt mới chạy. “Các bạn chạy đâu cho tớ chạy theo với!” Tiếng ý ới gọi nhau theo đúng kiểu chạy loạn. Vào những ngày cuối này, hầu hết nội dung nhắn tin hay bài viết, bình phẩm trên mảnh đất sắp bị giải tỏa là những lời hú gọi nhau của những kẻ sợ lạc mất những người bạn tâm giao bấy lâu. Nếu nó hiện ra trong đời thật thì hẳn phải nhiều nước mắt lắm.

Chính xác là mạnh ai nấy chạy. Đám thích viết nhiều chữ nghĩa như nhà văn, nhà báo, nhà thơ thì chạy sang WordPress hay Blogspot, đám thích màu mè nhí nhảnh thì chạy sang 360 Plus, những người làm nghệ thuật như họa sỹ, nhạc sỹ, nghệ sỹ, nhiếp ảnh gia thì nhờ cậy Multiply và MySpace, hay những người ít thời gian thì chọn Facebook… Nhưng đại đa số thì cứ “ăn chắc mặc bền” chuyển sang dùng tất cả mọi thứ dịch vụ có trên đời, thậm chí cả những thứ vốn không mấy nổi tiếng với người dùng Việt Nam như Vox, Xanga, Live Space, Fotoblog, Hi5, Tumblr, Twitter…

Phương châm “ở đâu có blog, ở đó có tớ” được áp dụng triệt để khiến tất cả trở nên toán loạn. Không ai biết chính xác những người vốn có trong danh sách bạn bè của mình sẽ dùng cái blog nào là chính để kết nối với nhau, than thở hay cười cợt cùng nhau như những ngày xưa. Đó mới thực là sự mất mát lớn. Sẽ có những người bạn mới và cũng sẽ có nhiều tình bạn cũ trở nên xa cách. Lẽ hợp tan đang hiện hình một cách chua chát và nghiệt ngã. Đây thực sự sẽ là bài học cho những người kinh doanh dịch vụ mạng. Và chắc chắn, đây cũng là một kinh nghiệm buồn cho cộng đồng blogger. Giá như những người sinh ra 360o nhìn xa hơn. Giá như chúng ta biết lựa chọn kỹ càng hơn. Giá như chúng ta không quá yêu Yahoo! 360o đến thế.

Tiendatle (TTVH & Đàn Ông)

15/03/2008

Ngẩn ngơ nghề chữa đồng hồ

Chuyên mục: Bài viết, Xã hội — tiendatle @ 12:23 chiều
Tags: , , , ,

Trước Tết, mang chiếc Mido của ông ngoại đi sửa thì mới nghe anh Hùng nói cụ Thư mất năm ngoái, lục tìm lại bài này để đăng lên đây. Như một lời viếng cụ.

*

* *

Hà Nội ngày xưa dễ tìm hàng sửa đồng hồ hơn bây giờ tìm hàng vàng. Mỗi cửa hàng không chỉ có một tủ, một thợ mà có khi có đến năm sáu người lúi húi làm cả ngày không hết việc. Thấm thoát đã mấy chục năm. Đi qua phố cũ, đường ray tàu điện bỏ lâu rồi và những cửa hàng chữa đồng hồ cũng chẳng thấy mấy. Phải để ý lắm may ra mới gặp một hai cái tủ kính quen thuộc, cũ kỹ nép vào một góc trong nhà để nhường mặt tiền kinh doanh thứ khác.

Chữ Tâm của các lão anh tài
“Ngày xưa sửa một chiếc đồng hồ có thể sống cả tuần. Bây giờ thì khác, chiếc nào sửa đắt người ta bỏ luôn,” ông Đào Văn Dư, người đã có 52 năm tuổi nghề và bảy bằng diplome của những hãng đồng hồ danh tiếng nhất Thụy Sỹ, ngậm ngùi. Bạn nghề, bạn tâm giao của ông Dư là ông Đặng Huy Thư, nguyên hiệu trưởng Trường Kỹ thuật Đồng hồ Hà Nội. Bố mẹ mất sớm, nhà nghèo, ông Thư học nghề chữa đồng hồ ở quê nhà Nam Định bằng cách “đi ở” cho người ta. Rồi ông bán nhà, bán đất lên Hà Nội học chữ và làm thuê cho cửa hàng chữa đồng hồ nổi tiếng Lê Ký phố Hàng Đào. Chữ ở trường và chữ ở đời không chỉ cho ông Thư một cái nghề mà cả tâm huyết muốn truyền nó cho thế hệ sau. Năm nay 71 tuổi, bị tai biến mạch máu khiến đi lại khó khăn, nhưng hàng ngày ông Thư vẫn ngồi dạy anh Đặng Mạnh Hùng, người con út quyết tâm theo nghề cha.

Dân gốc Khâm Thiên chẳng mấy ai không biết ông Khôi “đồng hồ.” Những năm 1950-1960, cả phố chỉ có mỗi ông làm nghề này và trung bình mỗi tháng ông sửa chừng 100 chiếc. Tính sơ sơ, hơn 3000 chiếc đồng hồ, cùng với chúng là những kỷ niệm không thể đong đếm, đã nhờ bàn tay tài khéo của ông mà sống lại. Thế nhưng đến giờ, dấu ấn của ông với nghề chỉ còn là chiếc đồng hồ cổ của Pháp vẫn lặng lẽ điểm thời gian trên bàn.

Năm 1971, bà Nguyễn Thị Thanh, khi ấy là một thiếu nữ 17 tuổi, được gọi đi làm ở một cửa hàng chữa đồng hồ. Và bà gắn với nghề đến tận bây giờ. Cái tâm của bà, chữ tín của bà cũng để hết ở đó. Bà kể: “Có một khách hàng cao tuổi bị bệnh tim thường xuyên mang đồng hồ tới nhờ tôi sửa. Bác ấy bảo nếu chiếc đồng hồ đó hỏng hóc thì thế nào cũng có chuyện. Cứ mỗi lần nhận nó tôi phải cố gắng sửa cho thật tốt, rồi thậm chí còn mang trả tận bệnh viện để bác ấy vui hơn.”

Làm vui cho người, sửa đồng hồ không công cho các nhà sư nhưng bản thân bà Thanh lại không vui với nghề. “Ngày xưa làm không hết việc, còn bây giờ… Nhiều lúc cũng buồn lắm.” Câu chuyện của bà Thanh cứ đứt nghẹn. Lúc nào bà cũng cảm thấy lo lắng, buồn nhưng chẳng bao giờ muốn bỏ nghề. Ngày càng hiếm những người có tâm, có tài như thế.

Nam Định, 2008


Sẽ không còn thợ sửa đồng hồ?
Trường Kỹ thuật Đồng hồ của ông Thư ngày nào giờ đã đổi tên thành Trường Đào tạo Đồng hồ-Điện tử-Tin học, 55 Hàng Bông. Mỗi năm trường vẫn nhận tiền tài trợ của một hãng đồng hồ lớn của Thụy Sỹ nhưng không còn lớp dạy sửa đồng hồ nào nữa. Chỉ còn những lớp tin học và đồ điện tử. Bà hiệu trưởng, vốn là học sinh khoá đầu tiên của trường (1975), mặc dù rất muốn mở lớp để truyền nghề nhưng cũng đành bó tay. “Bây giờ người ta muốn làm thầy hơn làm thợ,” bà nói. Kể cũng buồn khi đơn xin học may ra được ba cái, mà giáo viên còn đến sáu, bảy người. Không có lớp, các thầy cô đành tự mở một cửa hàng sửa chữa và bán đồng hồ bên cạnh trường.

Cứ nhìn cái cảnh những quầy chữa đồng hồ đang ngày càng cố thu mình nhỏ lại, chẳng những không dám sánh với mấy ngăn bày đồng hồ mới sáng choang, mà còn phải nhường chỗ cho tranh ảnh hay đồ souvernir bán cho Tây, mới thấy thương cái nghề đã từng vinh danh cho biết bao người. Có vẻ như các cửa hàng chữa đồng hồ đang bị những phòng tranh cao cấp, shop thời trang đắt tiền, cà phê máy lạnh, nhà hàng sang trọng xô ra những góc xa hơn của Hà Nội. Chỗ của chúng bây giờ không phải là phố cổ, phố Tây mà là ngoại thành, những con đường vành đai bụi mù, những nẻo vắng nửa quê nửa phố.

Tôi ngẩn ngơ đi tìm những hình dáng những người thợ chữa đồng hồ cặm cụi với mớ đồ nghề bé li ti như đồ chơi. Tôi không gặp họ, nhưng lại gặp những người trẻ làm cho tôi tin rằng nghề này chưa chết. Theo anh Nguyễn Quý Ngọc, chuyên viên của công ty kinh doanh đồng hồ Hải Bảo, nếu có cái tâm thì nghề nào mà chẳng sống tốt? Anh cho biết nghề này vẫn cần người, ngay cả các công ty kinh doanh đồng hồ cũng đang cần thợ giỏi làm bảo hành và sửa chữa đấy thôi. Anh Hùng con ông Thư, cũng tin rằng nghề chữa đồng hồ không thể mất. Cái lý anh đưa ra là người Việt ta sống rất có tình, đồng hồ đeo tay cũng là một thứ lưu giữ kỷ niệm. “Sẽ không thiếu người muốn sửa đồng hồ, vậy nên những người thợ sửa đồng hồ sẽ vẫn còn.”

Trích chuyên đề Đồng hồ, tạp chí Sành Điệu

09/03/2008

Rượu viagra

Chuyên mục: Bài viết, Cocktail, Xã hội — tiendatle @ 3:50 sáng
Tags: , ,

Vì hạnh phúc gia đình và nhiều thứ hạnh phúc khác, con người đang đòi hỏi sự hy sinh của muôn loài.

Lướt qua danh sách các loại rượu cường dương bổ thận mới thấy sự thiếu công bằng của loài người trong việc cư xử với các loài động vật khác. Xin bắt đầu từ khỉ là loài có họ gần nhất với người. Người ta cắt phéng cả bộ của quý của “những người anh em” đem ngâm rượu. Con dê đực, đầu đàn thì càng tốt, cũng bị cắt bộ phận này. Ai bảo mang tiếng là dê? Hiền lành như hươu, nai cũng bị cắt, mặc kệ việc hàng năm chúng đã cúng tiến cho con người đôi nhung quý giá. Có kẻ còn đồn rằng hươu nuôi, tức là “một vợ một chồng” thì hiệu nghiệm hơn hươu rừng. Xin đừng vội tưởng đã hết. Con bò chăm chỉ giúp nông dân kéo cày cũng bị thiến. Những người nho nhã còn đặt tên cho vật hy sinh của bò là “ngẩu pín.” Con chó suốt đời lũn cũn bầu bạn với người, đến khi cần cũng bị “tùng xẻo” luôn chỗ đó. Khi mà những loài lớn như gấu, hay nhanh như thỏ, ngựa còn bị tóm và cắt thì nói gì đến lũ nhỏ bé yếu đuối kia.

Chẳng có bằng chứng nào khẳng định sẽ có một sự “chuyển đổi chất” từ “của quý” này sang “của quý” kia. Mặc kệ, không cần xem xét phải trái bởi với những kẻ đang “chết đuối” thì sự đồn thổi của dân gian đã là “cái cọc” cứu sinh rồi. Không chỉ ngâm rượu, người ta còn lôi ra xào xáo chế biến để rồi nhai rau ráu với niềm tin không lay chuyển rằng “trên bảo, dưới khắc phải nghe.” Cảm giác ghê ghê mỗi lần nhìn, chưa nói là phải uống, các bình rượu ngọc dương, lộc thận nhờ nhờ đó.

Tạm xong xuôi với “họ hàng” và “bạn bè”, đến lượt đám hai chân, có mỏ cũng bị cho vào bộ sưu tập. Dễ tóm nhất là con gà, ai bảo không biết bay? Tinh hoàn gà sẽ được xẻo, hoặc ngâm rượu, hoặc được nấu nướng và gọi bằng những cái tên kêu như “kê tử tiềm tỏa dương”, “kê long mã đồng tử”. Những con bay được cũng không thoát thân. Nhưng đám này may mắn hơn vì không bị “thiến”. Nhỏ bé là con chim sẻ, nhỉnh nhỉnh là con bồ câu đều được tiếng “tốt” cho nam giới. Rồi bạn “sâm cầm nhỏ” cũng hết “vỗ cánh mặt trời” để chui gọn cả con không cần vặt lông vào bình rượu. Nhìn con chim xơ xác cứng đơ trong bình thấy Hồ Tây hết cả lãng mạn.

Cũng nằm trong bình cạnh lũ thú và chim là giống bò sát. Rượu rắn thì quá là phổ biến, ai cũng biết rồi. Có lẽ vì không có chân nên chúng không kịp chạy. Hàng xóm của rắn là con lươn da trơn tuột cũng không kịp lẩn đi đâu… Có đủ cả bốn chân mà vẫn bị tóm là kỳ đà, tắc kè. Ba ba và rùa có chui vào trong mai cứng cũng không thoát. Nhẹ nhàng thì bị cắt tiết uống rượu. Vinh dự hơn thì sẽ được ngâm cả con vào bình để đám bợm nhậu trầm trồ, chỉ trỏ.

Cuộc thảm sát loài vật lan sang cả những lòai bé nhỏ, như con tằm chẳng hạn. Lụa tơ tằm mềm mại thế nào thì rượu tằm bùi bùi, ngậy ngậy dễ uống thế đấy… Đen đủi xấu xí như con bổ củi cũng là mốt ở nhiều nơi. Con này nghe tên đã thấy công hiệu rồi, chả cần nhìn nó búng đầu nhảy tanh tách. Khỏe thế thì làm gì mà chẳng bổ? Một nghìn đồng một con, người ta không ngại ngần bỏ ra mấy triệu bạc để được một bình rượu bổ củi đen thui… Trong đám côn trùng còn có ong. Bằng mọi giá, đám người liều mạng phải lấy bằng được cả tổ ong về ngâm rượu. Cả lũ ong chúa, ong thợ, ong con và ấu trùng ong đều bị dìm trong rượu. Cho dù có bản lĩnh và đoàn kết đến mấy đàn ong cũng hết đời để còn giúp các bà vỗ tay.

Hết trên cạn, trên không thì xuống nước. Cá trạch, cá trình, cá măng được chế biến làm món ăn thì không đáng kể. Ra biển có cá ngựa, cá rồng vốn nổi tiếng bấy lâu. Tươi cũng ngâm mà khô cũng ngâm. Đã vậy còn bày đặt ra là phải ngâm cả đôi mới bổ. Thực ra mấy ai phân biệt được con đực con cái. Có những vùng đất mà dân cư làm giàu nhờ những lời đồn đại về công hiệu của loài này loài nọ. Chẳng biết thực hư thế nào, thứ rượu tanh tanh ấy cũng giúp ối người sắm xe, xây nhà.

Có lần đi thuyền ở Cát Bà, tôi nghe anh chủ tàu kể rằng tôm sú mới là số một. Làm một đôi thật to ngâm rượu thì cứ gọi là răm rắp. Nghe dân chài nói thì không tin không được. Sau mới biết các thầy lang đặt tên tôm biển sống là sinh hải hà. Trong đông y đồn đại đây là một vị thuốc chữa bệnh yếu sinh lý rất công hiệu. Cá nhân tôi chưa thử nên không dám bàn nhiều. Chỉ nghe nói có vị thuốc làm từ tôm biển sống gọi là hải hà tán. Nghĩ đến cảnh hai con tôm giãy giụa trong bình rượu thì cũng chẳng bớt thê thảm là mấy so với đàn ong hay cái tay gấu.

Đem động vật các nơi cho “tập bơi” trong bình rượu rồi, con người cũng không bỏ qua các loài thực vật. Tuy có rất nhiều nhưng đáng nói nhất là dâm dương hoắc. Chính nhờ ăn cây này mà con dê đực mới “xung” đến vậy. Một mình dê đực có thể “phục vụ” cả đàn dê cái. Có thể nói dâm dương hoặc được rất nhiều người tín nhiệm. Trong các loại rượu thuốc ngâm động vật bổ dương đều thấy có thứ cây quý giá này và vài vị thuốc khác bổ trợ.

Tự biết sức mình không thể kể hết các loại rượu bổ sung sức mạnh đàn ông, đành để dân gian tự tìm hiểu tiếp. Tôi chỉ băn khoăn không hiểu nếu có một ngày các loài vật ngoi lên cai trị thế giới thì chúng sẽ làm gì trước tiên để trả thù loài người? Mới nghĩ đến thế thôi đã thấy lạnh cả sống lưng, và nhiều chỗ khác.

Lê Tiến Đạt(bài đã đăng trên tạp chí Sành Điệu)

30/11/2007

Rượu, Thịt chó, Mùng ba

Chuyên mục: Bài viết — tiendatle @ 12:24 sáng
Tags: , , , , , ,
Với các hàng thịt chó ở Hà Nội nói riêng và miền Bắc nói chung thì chẳng thấy câu “tháng chín nhịn buôn, tháng mười buồn bán” đúng tí nào. Tiết trời sau Trung Thu se lạnh là ân huệ mà trời đất dành riêng cho việc ăn thịt chó ở nơi này. Cuối tháng, khói chả chó mù mịt khu Nhật Tân, Trương Định, phố Lê Văn Hưu, ngõ Hàng Hương…

dogs

Chợ to, chợ tạm, chợ cóc, chợ nào cũng ám khói mù mịt chứ không riêng gì chợ Âm Phủ 19-12. Khói chả chó lấn sang khiêu khích các hàng thịt gà, chọc tức mấy hàng giò lụa, dè bỉu mấy chị hàng tôm. Khói ám sang cả những ngày đầu tháng, khiến vài kẻ chơi ngông phải lần mò khắp Hà Nội tìm cho được một hàng để chân xếp vòng tròn, mồm hô bảy món. Sao lại phải chờ đến cuối tháng? Chẳng lẽ cứ để con chó phải “khóc đứng khóc ngồi” mong được hóa kiếp.

Kỳ lạ là cái văn hóa ăn thịt chó. Nó nửa đỏ nửa đen, ăn cuối tháng là giải hạn, ăn đầu tháng thì mất lộc. Xem ra chỉ có thịt vịt và mực nướng mới có khả năng ngấp nghé ngang bậc đàn em với thịt chó về quan điểm duy tâm này. Thường thì phải đợi hết mùng một, mùng hai, qua đến mùng ba mới loáng thoáng có hàng dám mở. Đó là những quán vốn đã có khách quen hẹn trước. Khách thì hoặc là vô thần, hoặc là đang vận đen cùng đường nên muốn ăn luôn đầu tháng cho sớm hết hạn. Chờ đợi hai ngày đầu tháng đã là quá lâu rồi!

Những kẻ đi giải đen sớm khoan khoái pha sẵn mắm tôm, bẻ bánh đa chấm tạm chờ thịt chó thủ công được dọn từng đĩa lên bàn. Gọi là thịt chó thủ công vì chỉ lúc ấy mới có thể quan sát được cái nhanh nhẹn của những nhà chế biến. Gọi là thủ công cũng là bởi chỉ vào những ngày vắng khách, đám đầu bếp mới có thời gian trổ hết sự khéo léo của mình. Ngoài ra, gọi thế cũng là để ra ý coi thường thứ thịt chó làm hàng loạt theo lối công nghiệp. Gió đông bắc bắt đầu đưa mùi chả nướng đến hai lỗ mũi. Kìm cơn thèm bằng ngụm rượu nếp đục nhờ nhờ. Bụng cồn cào nên rượu càng ngấm nhanh. Đến khi được ăn thịt chó thật thì đã hơi thấy nóng tai, bắt đầu vừa nhồm nhoàm vừa lý sự quanh quẩn với nhau.

Quán vắng vẫn vẳng ra những lời chúc nhau nhanh qua cơn mạt vận, nhưng không ầm ĩ, ồn ào. Giày dép cứ vứt bừa thoải mái ra tận ngoài bậu cửa chứ không phải cun cút nhét vào túi ni lông ôm kè kè bên người. Chân xếp vòng tròn chán lại duỗi ra hai, ba cái chiếu. Chả việc gì phải co quắp vì sợ dựa lưng vào mấy ông máu nóng chiếu bên như những ngày cuối tháng. Nhấm nhẳn cắn miếng chả, miếng dồi lúc ấy mới thấy cái ngon mà ngày thường không nhận ra. Rượu nếp đục ngọt nhạt đưa cay, uốn dịu những cái lưỡi ngày thường cứng đơ trong cái mồm vì ăn vội quá nhiều thứ mà đâm ra hỏng, chẳng phân biệt nổi cái gì.
Rượu nếp đục ở Hà Nội uống ngon hơn hẳn cái thứ rượu được quảng cáo là rượu nếp Bắc bán trong các hàng thịt chó Sài Gòn. Ngon đến độ dân tình phớt lờ các cô tiếp thị bia xinh xắn, trắng nõn trắng nà. Mới lại cái giống thịt này nó kén bạn, uống bia không vào. Phải là nếp đục mới đủ tầm vóc để đưa đẩy, mới khiến cho thiên hạ lần nào bước xuống nhà sàn cũng phải lơ tơ mơ. Uống rồi thì kiểu gì cũng phải đi “giải quyết nỗi buồn.” Xin không tả một cách chân thực cái chỗ kinh khủng dưới gầm nhà sàn đó. Chỉ biết xong việc ông nào lên chiếu ngồi cũng ngẩn tò te ra một lúc rồi mới bắt lại được câu chuyện đang dở. Đến khi líu lưỡi rồi thì chủ đề đầu tiên là con chó lại được quay trở lại làm chủ đề cuối cùng của chiếu nhậu. Và để chứng minh rằng lũ khuyển không khôn như thiên hạ vẫn đồn, họ vô tư ném vài mẩu xương cho những con chó được nuôi ở quán.

Thế mới hay, câu nói con chó chỉ ăn con má là sự ngụy biện. Mà cần gì phải quan tâm đến chữ nghĩa cho mệt người. Ăn miếng dồi chó vừa giòn vừa bùi không thích hơn à? Cứ ngày đầu tháng mà đi ăn cho thoáng đãng, tội gì chen chúc vừa khó thở, vừa lo mất giày mất dép. Ăn ở đâu thì ăn, cứ lên Nhật Tân để hóng gió sông Hồng, cảm hồn đào, quất quẩn quanh. Chen vào phố xá chật chội, không có chỗ gửi xe, lại phải nghe người ta quát nhân viên làm gì cho nó mệt.

bài Lê Tiến Đạt (Sành Điệu); ảnh Steve Kuack
www.cocktail.com.vn 

Blog at WordPress.com.