Hôm trước lỡ mất vụ ăn nhậu này, vì là đi ăn hỏi ông bạn Khôi, kẻ độc thân cuối cùng trong câu lạc bộ độc thân hồi cấp ba. Hôm nay nhận được ảnh mà thấy tiếc. Toàn rượu ngon và các em gái xinh đẹp. Haizzz.
21/07/2009
24/06/2009
Gặp tác giả Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long

Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long
Kính gửi anh chị em bạn bè,
Từ đầu tháng 6, anh Jason Gibbs, tác giả cuốn Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long – Câu chuyện Âm nhạc Việt Nam đã có mặt tại Hà Nội và sau đó là Hải Phòng, TP HCM để tiếp tục bổ sung các nguồn tư liệu cho các bài viết trong tương lai. Nhìn cảnh anh giai lang thang khắp nơi để tìm gặp những nhân vật mà ngay cả mình cũng không hề biết tên, thực lấy làm cảm phục.
3 giờ chiều mai, thứ năm, 25/6/09 mời mọi người đến viện Goethe, 56-58 Nguyễn Thái Học để gặp anh giai này. Anh ý lặn lội từ Mỹ sang đây để tiếp tục nghiên cứu về âm nhạc nước ta. Đây cũng là dịp để anh chị em trao đổi những ý kiến của mình với chính tác giả cuốn sách, để hiểu về nó và những cố gắng của một người bạn hơn. Cá nhân tôi/em/anh/cháu/tớ cũng có mặt với tư cách một bạn đọc, cùng với một người quan trọng hơn là bạn Trương Quý, dịch giả của cuốn sách.
Thông tin xin thêm xem tại đây./hoặc bên dưới.
Cheers cả nhà.
—————————————————————
JASON GIBBS VÀ CÂU CHUYỆN ÂM NHẠC VIỆT NAM
Gặp gỡ tác giả Rock Hà Nội và Rumba Cửu Long
(Nhà xuất bản Tri thức, 2008)
Cuốn sách của Jason Gibbs, như tiêu đề phụ của nó – “Câu chuyện âm nhạc Việt Nam” – là một tự sự (narrative) về lịch sử, văn hoá Việt Nam mà tác giả đã lựa chọn một góc nhìn lâu nay ít được chú ý – âm nhạc – để quan sát. Không bám vào những biến cố, những sự kiện lớn trong suốt thời kỳ hiện đại, nhưng chính từ góc nhìn hẹp này, Jason Gibbs đã khám phá ra những yếu tố bền vững sau nhiều thăng trầm, những tiếp nối ngầm ẩn dưới bề mặt gián đoạn của văn hoá Việt Nam được phản ánh qua đời sống của những ca khúc, những thể loại nhạc, những gương mặt nhạc sĩ.
Cuốn sách không chỉ thể hiện lòng say mê, sự am hiểu của một nhà nghiên cứu nước ngoài về văn hoá, ngôn ngữ và âm nhạc Việt Nam mà còn cho thấy sự lao động công phu, tỉ mỉ để tiếp cận đối tượng của tác giả thể hiện ở nỗ lực sưu tầm, phục dựng một khối lượng tư liệu phong phú cũng như ý thức khắc phục định kiến khi mô tả, tái hiện những hiện tượng âm nhạc trong lịch sử. Chính điều này là một yếu tố quan trọng tạo nên tính thuyết phục của những câu chuyện âm nhạc mà tác giả kể. Cuốn sách cũng có thể xem như một tài liệu tham khảo trong lĩnh vực nghiên cứu văn hoá đại chúng (popular culture) – một lĩnh vực nghiên cứu có ý nghĩa rất lớn trong việc khám phá trạng thái tâm lý, nhận thức của xã hội nhưng cho đến nay, vẫn chưa được quan tâm nhiều ở Việt Nam.
Nhân dịp Jason Gibbs trở lại Hà Nội, Nhà xuất bản Tri thức tổ chức buổi nói chuyện xung quanh nội dung cuốn sách và công việc nghiên cứu âm nhạc Việt Nam của một nhà nghiên cứu Mỹ, mối quan tâm của anh đối với âm nhạc Việt Nam. Những câu chuyện âm nhạc sẽ được tái hiện qua lời kể của Jason Gibbs cùng các khách mời như dịch giả Nguyễn Trương Quý, rocker Lê Tiến Đạt… trong một không gian đầy hình ảnh và âm thanh.
Đây là dịp để những người quan tâm tới âm nhạc Việt Nam, quan tâm tới văn hoá Việt Nam và công tác nghiên cứu văn hoá, sinh viên, giới truyền thông và công chúng nói chung… có thể hiểu hơn về góc nhìn của một nhà nghiên cứu bên ngoài Việt Nam.
Buổi toạ đàm được tổ chức tại Viện Goethe Hà Nội, 56-58 Nguyễn Thái Học, Hà Nội, hồi 15h – 17h, thứ Năm ngày 25 tháng 6 năm 2009.
Xin trân trọng cảm ơn Viện Goethe Hà Nội đã hỗ trợ chúng tôi tổ chức chương trình này!
————–
Về các diễn giả:
Jason Michael Gibbs sinh năm 1960, là nhà soạn nhạc, nghệ sĩ trình tấu kèn basson, tiến sĩ khoa Lý thuyết âm nhạc và sáng tác của Đại học Pittsburgh, hiện làm công tác thư viện ở Thư viện Công cộng San Francisco, California, Hoa Kỳ, chuyên về âm nhạc. Ông từng xuất bản những bài nghiên cứu về nhạc Việt trong các tạp chí Văn hoá Nghệ thuật, Xưa và Nay, Vietnam Cultural Window, Văn, Asian Music, Experimental Musical Instruments và Journal of Vietnamese Studies. Ông cũng soạn bài về Việt Nam và người Việt hải ngoại cho quyển bách khoa Encyclopedia of Popular Musics of the World (Continuum, 2005).
Nguyễn Trương Quý sinh năm 1977, biên tập viên Nhà xuất bản Trẻ, biên tập, viết văn, viết báo tại Hà Nội. Anh là tác giả của Tự nhiên như người Hà Nội (NXB Trẻ, 2004), Ăn phở rất khó thấy ngon (NXB Trẻ, 2008).
Lê Tiến Đạt… (phần này nhạy cảm!
——-
Chi tiết sự kiện, xin vui lòng liên hệ:
Nhà xuất bản Tri thức – Địa chỉ: 53 Nguyễn Du, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội
Điện thoại: 04 3944 7280 – Fax: 04 3945 4660 – Di động: 0912732974 (Ms. Loan) – 0902160108 (Ms. Thanh)
Email: nxbtrithuc@gmail.com, lienhe@nxbtrithuc.com.vn – Website: www.nxbtrithuc.com.vn
12/06/2009
Jason Gibbs – “Tôi sẽ tiếp tục viết về âm nhạc Việt Nam”
SGTT – Đúng một năm sau khi cuốn Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long – Câu chuyện âm nhạc Việt Nam của tác giả Jason Gibbs được dịch ra tiếng Việt bởi Nguyễn Trương Quý và nhà xuất bản Tri Thức phát hành, phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị được gặp Jason ngay tại Hà Nội trong chuyến đi thứ tám của anh tới Việt Nam. Giản dị như vẻ bề ngoài của mình, người đàn ông 48 tuổi chia sẻ về cái duyên với việc nghiên cứu âm nhạc Việt Nam
![]() |
|
Jason Gibbs, tác giả cuốn sách Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long – Câu chuyện âm nhạc Việt Nam. Ảnh Photo5.org |
Anh có thể chia sẻ lý do anh tìm hiểu và nghiên cứu âm nhạc Việt Nam?
Trong tiếng Việt có khái niệm “cái duyên” thì đó đúng là trường hợp của tôi. Năm 1989 tôi đang hoàn thành chương trình cử nhân về lý luận và phê bình âm nhạc tại đại học San Jose – Hoa Kỳ. Lúc đó chúng tôi rất quan tâm tới đề tài âm nhạc các nước châu Á. Một hôm, đài phát thanh của trường phát chương trình âm nhạc truyền thống châu Á và có một làn điệu cải lương. Ngay lập tức tôi thấy rất thú vị với giai điệu nhưng… chẳng hiểu họ hát cái gì. Học tiếng Việt và tìm nghe các băng đĩa nhạc Việt Nam, tôi bắt đầu nung nấu ý định tới đúng nơi cần tới. Tháng 2.1992 tôi có mặt tại Việt Nam với vốn liếng vỏn vẹn 100 từ tiếng Việt.
Cho tới khi cuốn sách của mình được chính thức xuất bản tại Việt Nam, anh đã mất bao nhiêu thời gian cho công việc này?
Khoảng 15 năm. Tôi đã sang đây bảy lần và có lần lưu lại tới sáu tháng. Tôi làm việc theo phương pháp rất cơ bản: nghe, đọc và ghi chép. Nghe là nghe nhạc và tìm đến các nhạc sĩ, nghệ sĩ, những người nghiên cứu để nói chuyện với họ. Vì thời điểm bắt đầu sang Việt Nam, ở đây gần như chưa có internet nên tôi phải vào các thư viện để đọc và ghi chép những tư liệu về âm nhạc Việt Nam trong báo chí và các công trình nghiên cứu khác. Từ cơ sở dữ liệu đó tôi bắt đầu viết các vấn đề theo góc nhìn của mình.
Và thành quả cuối cùng là Rock Hà Nội & Rumba Cửu Long?
Thực ra ngay từ đầu tôi không có ý định viết cả một cuốn sách vài trăm trang. Tại Mỹ hàng năm có các hội thảo về nghiên cứu âm nhạc và tôi thường tham gia với những đề tài về âm nhạc Việt Nam. Mỗi bài viết mà bạn đọc trong sách đều từng được trình bày tại các hội thảo như vậy. Sau khi quen biết anh Nguyễn Trương Quý, tôi nhờ anh ấy dịch ra tiếng Việt các nghiên cứu của mình rồi đăng trên một website. Và khi NXB Tri Thức đề nghị in thành sách, tôi đồng ý.
Trong cuốn sách, hình như anh không đề cập nhiều tới dòng chảy âm nhạc phổ thông hay có thể gọi là nhạc pop tại Việt Nam. Anh đặt vấn đề từ khởi thuỷ của tân nhạc Việt Nam, tìm hiểu những thể loại nhạc truyền thống như cải lương, ca trù, đặc biệt là anh tỏ ra khá ưu ái với các ban nhạc rock. Anh có thể lý giải điều này?
Thực ra ban đầu tôi chỉ định nghiên cứu về tân nhạc, nhạc tiền chiến và ảnh hưởng của âm nhạc phương Tây với âm nhạc Việt Nam giai đoạn trước 1975. Vì thế tôi đã thu thập được khối lượng tư liệu rất lớn về đề tài này và phát hiện ra những vấn đề rất thú vị.
Tôi tiếp cận với nhạc rock Việt Nam qua internet. Những album của Bức Tường, Gạt Tàn Đầy, SmallFire hay Thuỷ Triều Đỏ… tôi đều nghe rồi mới tìm kiếm thông tin về họ. Anh nói tôi ưu ái cũng đúng nhưng đơn giản là tôi thấy nhạc rock ở Việt Nam rất thú vị. Những rocker Việt chẳng kém độ đam mê như rocker Mỹ, thậm chí tôi cảm thấy niềm đam mê của họ mạnh mẽ hơn vì để được chấp nhận ít nhiều như ngày nay, họ đã mất hàng chục năm chơi nhạc và khẳng định tính độc đáo trong âm nhạc của mình. Còn về nhạc pop ở Việt Nam, tôi có quan tâm đấy. Chẳng hạn chuyến đi lần này tôi dự định gặp một số nhạc sĩ như Quốc Bảo, Võ Thiện Thanh, Thanh Phương… để chuẩn bị tư liệu cho một bài viết về hiện tượng Làn Sóng Xanh hồi cuối những năm 1990.
Nghĩa là anh sẽ còn viết tiếp về âm nhạc Việt Nam?
(Cười) Đúng thế! Tôi là một người nghiên cứu độc lập. Hạn chế của điều đó là tôi không có nguồn tài trợ cũng như không có cộng sự nên khá vất vả. Nhưng ngược lại, tôi được tự do trong các ý tưởng nghiên cứu cũng như nhận định, đánh giá chủ quan của mình. Tất nhiên tôi phải sẵn sàng mọi cứ liệu cho những cuộc tranh luận về quan điểm. Nhưng cái nhìn khách quan cho phép tôi mở rộng những mối quan tâm của mình mà anh biết đấy, âm nhạc Việt Nam còn nhiều điều thú vị lắm.
Anh có thể chia sẻ một chút về cuộc sống cá nhân của mình?
(Cười) Vợ tôi là người Việt, tôi quen cô ấy trong những chuyến đi tìm tư liệu. Chúng tôi đang sống tại San Francisco và đã có một cô con gái sáu tuổi xinh xắn. Công việc của tôi hiện nay là quản lý phòng âm nhạc tại một thư viện công cộng lớn của bang. Tôi cảm thấy mình khá may mắn vì công việc đó giúp tôi rất nhiều trong mối quan tâm nghiên cứu về âm nhạc Việt Nam.
Nguồn: Sài Gòn Tiếp Thị / Bài của ông em Xuân Thi. Không phải của mình
19/03/2009
Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội 2009

Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội năm 2009 có chủ đề “Nhạc xanh” sẽ diễn ra từ 28-29/3 tại Trung tâm Triển lãm văn hóa nghệ thuật Việt Nam có sự tham gia của các nghệ sỹ, nhóm nghệ sỹ đến từ 11 quốc gia và vùng lãnh thổ trong đó có Việt Nam.
Các nghệ sỹ Việt Nam tham gia biểu biễn gồm có các nhạc sỹ: Quốc Trung, Hồ Hoài Anh, Vũ Nhật Tân, Trí Minh; các ca sĩ: Thanh Lam, Tùng Dương và em bé khuyết tật Nguyễn Thị Lan.
Chương trình năm nay tập trung vào các nội dung tìm hiểu, giao lưu văn hóa, truyền tải thông điệp về môi trường, trao đổi và trình diễn âm nhạc điện từ.
Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội năm 2009 hướng tới thông điệp bảo vệ môi trường nên có chủ đề “Nhạc xanh”. Vào đêm biểu diễn đầu tiên 28/3, hưởng ứng chương trình “Giờ trái đất” trên toàn cầu, các nghệ sỹ sẽ hưởng ứng bằng cách tắt toàn bộ hệ thống âm thanh, ánh sáng sân khấu trong vòng 1 phút.
Liên hoan âm nhạc điện tử Hà Nội 2009 do Đại sứ quán một số quốc gia tại Hà Nội, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam phối hợp tổ chức với mong muốn kiến tạo một môi trường sáng tạo, biểu diễn, phát triển cho các nghệ sỹ Việt Nam, giao lưu với bạn bè quốc tế./.
Vé có thể lấy tại
Viện Gớt 56 – 58 Nguyễn Thái Học Hà Nội
British Council 20 Thụy Khuê Hà Nội.
16/03/2009
15/01/2009
“Phản cảm”

Cách đây vài ngày, có đọc bài “Người của công chúng” và thái độ cần thiết đối với họ. Trước đó có một bài có vẻ nặng nề hơn là bài Sự kiện bầu chọn “giải ăn mặc phản cảm nhất” của Fadin… Tự thấy giật mình và có vài ý hay cần suy nghĩ. Mời các bạn vào đọc để có thêm một chiều thông tin về sự kiện rùm beng này.
Cá nhân tôi thấy mỗi người có một quan điểm về cái đẹp cho riêng mình. Giới hạn đâu là lố lăng, xấu xí nó phải do nhận thức mỗi người, không gian và thời điểm khác nhau. Thường người ta hay gọi những thứ gì đó là lố lăng, kệch cỡm, phản cảm khi nhận được sự đồng ý của nhiều người xung quanh mình rằng nó rất “khác“. Chẳng hạn tôi thích mặc quần bò rách, quần túi hộp và đi giày không tất, gặp mấy bạn đi giày đen tất trắng có khi họ cũng hỉ mũi vào vỉa hè rồi bĩu môi. Trong khi tôi và những người bạn của mình thì lại thấy tất trắng giày đen rất là ngố. Đại khái là nên kiềm chế cái sự áp đặt ý kiến của mình bắt người khác phải theo.
Bản thân ý nghĩa giải thưởng này cũng không hẳn xấu. Như ý những người tổ chức thì nó nhằm mục đích làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng muốn ai đó nghe theo sự nhắc nhở của mình thì cũng cần một sự dè chừng và cẩn trọng nhất định, nhất là cách dùng câu chữ. Nghĩa là đừng làm đau nhau. Chữ nghĩa nó đâm còn đau hơn dao nhọn. Đi làm kiếm tiền căng thẳng nhiều là đủ rồi, đừng làm phức tạp thêm cuộc sống nữa.
Vậy thôi. Còn vài thông tin bên lề không chính thức thì không dám lạm bàn vì mình không được chứng kiến, chẳng có bằng chứng.
Xin trích một đoạn:
“Riêng có một việc đã nhiều năm làm không ít người bức xúc: Đó là mỗi lần lên máy bay của Vietnam Airlines là chúng tôi lại phải nhìn thấy hình cái Trống đồng Việt Nam – một vật thiêng của nguời Việt cổ đã được biểu trưng hoá cho hình tượng dân tộc Việt Nam, nhưng từ mười năm nay đã được nhà thiết kế Minh Hạnh “sáng kiến” biến thành những chiếc tạp dề to tướng khoác trên người của các chiêu đãi viên khi phục vụ ăn uống. Về mặt thiết kế, không những chiếc tạp dề của Minh Hạnh làm cho hình ảnh các nữ tiếp viên hàng không cùng chiếc áo dài trở thành lôi thôi lếch thếch về nhân trắc, làm cho hình ảnh Vietnam Airlines trở nên cổ lỗ lạc hậu, mà con tạo cảm giác khó chịu (phải chăng đây mới đáng gọi là phản cảm?) cho những ai quan tâm đến văn hoá dân tộc (có ảnh minh hoạ). Đã nhiều lần chúng tôi muốn truy cứu vì cớ gì Minh Hạnh “mạnh tay” làm vậy – nhưng rồi lại thôi vì cuộc đời này còn quá nhiều việc phải làm. Để tránh chướng mắt và để cho lòng tự tôn dân tộc không bị tổn thương, mỗi lần cần đi máy bay là tôi và một số bạn bè đều chọn bất kỳ hẵng máy bay nào, trừ Vietnam Airlines. Nhưng tôi không trách Minh Hạnh nhiều trong việc làm này, vì đó chỉ là câu chuyện quan niệm và trình độ. Đáng trách chính là Hãng Hàng không Quốc gia Việt Nam đã làm văn hoá một cách hời hợt và hình thức mà vô tình 10 năm qua đã liên tục phạm huý đến hình tượng thiêng liêng của cha ông, biểu trượng của dân tộc. Cố chấp đặt mình cao hơn mọi người và và hạn hẹp như vậy trong tư duy sáng tạo thì không đáng ngạc nhiên khi biết Fadin và Minh Hạnh dửng dưng áp đặt giải “phản cảm nhất” cho các nghệ sĩ – cho những người bạn đồng nghiệp cũng lao động và sống bằng nghệ thuật như Minh Hạnh – thậm chí nhiều người trong số họ được đại chúng yêu mến và quý trọng hơn cả Minh Hạnh.”
Các bác nhà ta cũng để ý kỹ thật. Mình đi cả chục lần chả nghĩ ngợi bao giờ, chỉ đòi bia uống thôi. Không biết có cách nào để can hai bên đặng cả nhà cùng vui vẻ ăn Tết hay không nữa. Mình thì đang lo đói giò, đói chả, đói gà trống thiến với cả bánh chưng.
02/10/2008
ảnh Hennessy Artistry tối qua
Có ba cây mà uýnh vẫn dầy cộp. Mỗi tội mình ngồi trên gác nghe không rõ lắm.
Chả nhìn thấy ai đánh bass mà vẫn thấy bass. Siêu thật.

Josh Ballard – Piano & Vocals
Uýnh máu, thỉnh thoảng lại đạp ghế ra.
Thích hát lên giọng giả.
Khổ thân bạn Daniel Dempsey này ngồi khuất nên ít ảnh.
Nếu mình nghe không nhầm thì có hai chân trống bass.
Dan Ballard – Guitar
Rất hay há hốc mồm. Bạn Thanh ở Photo5 không ưng lắm.
_______________________________________________________________________
Bây giờ đến The D.E.Y
Hát thì ít, nghịch thì nhiều
YeYo, to con nhất sân khấu.
Điệu lắm, thay quần áo liên tục, khoe bắp liên tục.
_______________________________________________________________________
Và cuối cùng là Shayne Ward của các em gái đã xuất hiện.
Vừa ra một cái đã xịt khói. Các em bên dưới thì gào thét nhún nhảy điên cuồng.
Ảnh bản quyền thuộc nhóm Photo5
Đến lúc anh Sam hát Apologize thì hầu hết mọi người đều hát theo (trừ một người mệt quá ngồi ngủ
). Ông Lâm Tặc ngoảnh sang bảo “Ơ, bài này quen nhỉ? Hóa ra là cậu này nổi tiếng à? Thôi tức là mình đã già rồi!“
Anh xin chua thêm rằng đáng nhẽ anh Sam phải cám ơn đài VTC đã lôi cái bài ấy ra để m
i ngày phát cả chục lần quảng cáo cho đống đầu kỹ thuật số với màn hình trên tất cả các kênh. Phát nhiều đến độ mỗi lần nghe đến đó là mình đọc làu làu cả chục địa chỉ đại lý của các bạn trên toàn quốc. Thế thì làm gì mà chả thuộc nhạc. Chuyện bản quyền thì chịu. Nhưng tóm lại là Sam cần cám ơn VTC. Nhờ đó mà đĩa CD Copied In China mới đầy rẫy ra.
Cũng chua thêm tí nữa rằng bài Apologize do One Republic sáng tác, liên tục là Top Hot Hit của nhiều nước. Bài này cũng đau đớn lắm, nghe đến phát khóc ra ấy. Có cả dây thừng với gì gì đó. Cứ bảo làm sao đám thanh niên mê. Trong các đĩa chính thức của Shayne Ward hình như chưa có bài này mà chỉ hát trực tiếp [li vờ sô] thì phải. Ai không tin lên google với YouTube mà hỏi.
Túm lại đêm qua Hay, Vui, Thoải mái, Hạnh phúc tràn trề, tưng bừng.
[Trừ đoạn quên chìa khóa ngoài xe của các em gái anh, he he.]
Hết phần ý kiến cá nhân.
Cheers!
01/10/2008
Tối nay các bạn ấy hát những gì
ghi rõ nguồn ảnh: ©Photo5
No You Hang Up
Next To Me
Apologize
No Promises
That’s My Goal
You Got Me So
You Make Wish
Until June – Mình chờ xem các bạn này
All I Have
What Went Wrong
What I’ve Done
Unnoticed
Baby
The Saddest Song
You Do
Sleepless
__________________________
Bendecida Mi Nacion
Dame Un Momento
I Need You
& I Miss You
Give You The World
She Said
Đại khái thế, post vội chắc sẽ có lỗi. Thêm vài cái ảnh hôm nọ họp báo.
Anh Tuấn và em Quỳnh bên Hennessy
Cô này “trỏng” mới ra, ke ke
Từ trái qua phải: đại ca Trí Quyền, em Xuân Thi, chị Chi LeBros.
Kết luận về vụ vé: Không có bán, chỉ có giấy mời. Nhưng chắc tối nay sẽ có người tiếc của bán bên ngoài (hy vọng thế). Hôm trước đọc cái rao vặt vé 3 triệu mà khiếp! ![]()
Tối nay các bạn ý hát những bài gì?
nguồn ảnh: ©Photo5
If That’ Ok With You
No You Hang Up
Next To Me
Apologize
No Promises
That’s My Goal
You Got Me So
You Make Wish
All I Have
What Went Wrong
What I’ve Done
Unnoticed
Baby
The Saddest Song
You Do
Sleepless
__________________________
Get The Feeling
Bendecida Mi Nacion
Dame Un Momento
I Need You
& I Miss You
Give You The World
She Said
Đại khái thế, post vội chắc sẽ có lỗi. Thêm vài cái ảnh hôm nọ họp báo.

Anh Tuấn và em Quỳnh bên Hennessy
Cô này “trỏng” mới ra
Từ trái qua phải: đại ca Trí Quyền, em Xuân Thi, chị Chi LeBros.
Kết luận về vụ vé: Không có bán, chỉ có giấy mời. Nhưng chắc tối nay sẽ có người tiếc của bán bên ngoài (hy vọng thế). Hôm trước đọc cái rao vặt vé 3 triệu mà khiếp! ![]()
24/09/2008
Vừa nghe nhạc, vừa uống cocktail

Nhóm alternative Until June (Mỹ), ca sỹ Pop-R&B Shayne Ward (UK) và nhóm Latin Hip-Hop The D.E.Y sẽ cùng xuất hiện tại Hà Nội trong ngày đầu tiên của tháng 10. Ba ban nhạc sẽ biểu diễn trong chương trình Hennessy Artistry lần đầu tiên đến Việt Nam.
Sau loạt chương trình Hennessy Concert [toàn nhạc cổ điển, mình không dám đi vì tai mình tai trâu] thì loạt Hennessy Artistry có vẻ phù hợp hơn. Dù gì, không thể phủ nhận Hennessy đang mang đến nhiều món ngon, bổ – mà bình thường không rẻ – đến Việt Nam.
Lần trước, đã bị nhỡ quả chương trình này ở Thượng Hải. Lúc ấy nhìn anh chị em lên đường đi xem mà mình đứt từng khúc ruột. Vừa xót nhạc, vừa xót bữa tiệc cocktail. Lần này chắc không đến nỗi phải đứng ngoài hàng rào. Lần trước Steve McCu Trí có đi cùng anh Việt Thanh. Ai cần biết thêm xin hỏi ông em hoặc hỏi thêm đại ca Trí Quyền.
Cheers! [Lại có dịp để uốn]
P/S: www.cocktail.com.vn đang trong thời gian nâng cấp. Mong anh chị em thông cảm chờ đợi. Tks.
![IMG_4793-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4793-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4519-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4519-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4523-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4523-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4535-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4535-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4538-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4538-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4547-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4547-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4558-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4558-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4586-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4586-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4732-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4732-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4737-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4737-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4750-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4750-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4754-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4754-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4762-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4762-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4776-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4776-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4790-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4790-1280x768.jpg?w=150&h=100)
![IMG_4792-[1280x768]](http://tiendatle.files.wordpress.com/2009/07/img_4792-1280x768.jpg?w=150&h=100)
















