Khi vợ đòi làm nghệ thuật

Em ơi, dù ngày nhỏ em vẽ con mèo ra con gà, nặn tượng con thỏ ra con cá thì ngày nay em vẫn có thể làm nghệ thuật. Đặc biệt với khả năng trời phú cho em là một người… phụ nữ, em lại càng dễ dàng trở thành một nghệ sỹ. Tin anh đi.

picasso demoiselles d'avignon

picasso demoiselles d’avignon

Đừng thắc mắc tại sao nên trở thành nghệ sỹ. Tiền nhiều mà chỉ biết chi vào chuyện ăn ngày 10 cốc chè đỗ đen hay thay 20 cái váy hàng hiệu thì chỉ thỏa mãn nhu cầu vật chất. Làm nghệ sỹ, em sẽ được thưởng thức cái thú vui tinh thần khi thiên hạ nhìn theo mỗi bước chân em đi và xì xào “nghệ sỹ đấy, nghệ thuật đấy…” Đó là phần thưởng mang tính đẳng cấp xã hội ban cho những kẻ dám hy sinh để làm nghệ thuật. Biết đâu, em sẽ ngạo nghễ nhìn xuống những kẻ chỉ suốt ngày lo kiếm tiền, hay làm giàu như anh và em bây giờ, với một chút trắc ẩn và thương cảm.

Chúng ta phải cám ơn ai phát kiến ra cái cụm từ cao sang “nghệ thuật đương đại” và sau đó là một cụm từ còn sang trọng [và khó hiểu hơn] nữa là “nghệ thuật thử nghiệm”. Từ ngày có hai từ này, nhất là từ khi máy ảnh và máy quay phim rẻ chỉ còn bằng nửa cái váy em đang mặc, giới văn nghệ sỹ ở Việt Nam tăng đột biến và có thể nói là ảnh hưởng nghiêm trọng đến tỉ trọng các ngành nghề khác. Tin anh đi, em hoàn toàn có thể gia nhập vào những người nghệ sỹ ấy, chỉ cần em dám phô bày và có thể chịu đau một chút.

Như anh đã nói, dù không biết vẽ, không biết tạc tượng em vẫn có thể làm một nghệ sỹ. Nổi danh hay không thì không biết, nhưng chắc chắn sẽ nhiều người biết đến em. Trên con đường để trở thành một nghệ sỹ, việc đầu tiên em có thể làm là chuẩn bị cho bản thân một dáng vẻ bề ngoài và cách sinh hoạt của một nghệ sỹ. Điều này được giới “thượng lưu nghệ thuật” gọi là “tâm thế”. Anh tra từ điển tiếng Việt cả năm nhưng chưa tìm thấy “tâm thế” mà chỉ thấy “tâm thần”, nhưng nếu để ý em sẽ thấy nó hiện hữu khắp các báo như một thứ trang sức quý giá để tâng bốc bất kì ai. Ai cũng có thể có tâm thế, thậm chí cả ông bán bún ốc đầu phố nhà mình cũng có thể có “tâm thế” nếu may mắn ông được một nhà báo có “tâm thế” lăng xê bằng tiền của một doanh nhân có “tâm thế” nào đó.

Mốt để râu tóc dài rũ rượi giờ đã là cổ lỗ, hơn nữa em không có râu, thế nên giờ này em nên cắt đầu trọc hay để những kiểu tóc mà không ai dám nhìn lâu quá 5 giây. Quần áo em mặc phải là thứ không thể tìm thấy ở đâu, dù là trung tâm thương mại hay bãi rác thành phố. Ánh mắt em phải u uất. Khi nghe ai đó nhắc đến tên nghệ sỹ trong nước nào đó, miệng em phải mỉm cười một cách Mona Lisa nhất có thể. Đừng dại khen hay chê bởi đấy mới thực là “tâm thế” của một con người sáng tạo đẳng cấp. Sau đó, hãy “phối kết hợp” [từ này sang trọng và bí ẩn không kém, không hiểu sao anh cứ nghĩ đến chữ “giao” khi nghe mọi người nói từ này] với việc giao thiệp với giới nghệ sỹ đương thời ở những chỗ mà họ hay tụ tập. Như vậy là bước chân đầu tiên của em vào lâu đài nghệ thuật đã thành công.

Tiếp theo là phải tạo ra tác phẩm, yên tâm là việc này không quá khó. Đề tài hay thể loại gì cũng được nhưng phải sốc. Sốc là điều kiện tiên quyết để em nhanh chóng được người ta công nhận là một nghệ sỹ thực thụ. Có yếu tố sốc, em không cần phải đi học mười mấy năm ở trường mỹ thuật mà tự nhiên mấy trăm tờ báo sẽ nhắc đến em như một trận động đất 9 độ richter. Mấy “tác phẩm” tự cứa dao vào người, mời khán giả tát mình hay cởi sạch quần áo ra đứng thẫn thờ giữa cả trăm người thì đã có nghệ sỹ làm rồi, tất nhiên em có thể làm lại với mức độ sốc nặng hơn nữa, sexy hơn nữa, nhưng đừng quên đè tác phẩm ra mà gán cho nó những thông điệp mang tính vĩ mô toàn cầu.

Anh gợi ý là em có thể khỏa thân giữa đống bát đĩa chưa rửa và quần áo bẩn chưa giặt nhà mình để tung ra thông điệp về sự tự do giả tạo của phụ nữ xã hội hiện đại. Hay để con chúng mình khóc lóc mếu máo với những cái bình sữa rỗng treo lủng lẳng trên cao, trong khi em và đám bạn vô công rồi nghề của em xoay xung quanh đó mà chụp ảnh, quay phim, coi như đó là tác phẩm mang thông điệp về khát vọng nghệ thuật… Hy vọng giờ này sang năm anh có thể tự hào rằng mình đã từng là chồng của một nữ nghệ sỹ nổi tiếng.

Tái bút: Trong trường hợp em từ bỏ ước mơ trở thành nghệ sỹ ở tuổi 30, chỉ dùng máy ảnh, để chụp và quay phim con chúng mình, ngừng tán phét với đám bạn về nghệ thuật đương đại và không bỏ bê đống bát đĩa quần áo bẩn… hãy xé tờ đơn xin li dị anh đã kí sẵn và để dưới bức thư này. Thứ nghệ thuật thích hợp nhất để em đam mê lúc này là nghệ thuật làm vợ và làm mẹ.

Bài đăng trên tạp chí Elle

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: